Cận Chiến Bảo Tiêu
Sở Phàm lấy một địch bảy. Đầu tiên là giải quyết ba tên của phía đối phương.Rồi sau đó lại qua chiêu đấu với hai đối thủ nặng ký là Triệu Hổ và Lôi Báo.Qua một chiêu này đã cho thấy thế lực của Lôi Báo và Triệu Hổ so với Sở Phàmlà ngang nhau, hai bên không phân thắng bại.
Tuy nhiên, cảm giác khiếp sợ trong lòng Triệu Hổ và Lôi Bảo thì rất lâu sauvẫn không thể lắng xuống được. Phải biết rằng, hai người bọn họ cùng đối phóvới Sở Phàm chỉ có một mình. Hơn nữa, Lôi Báo lại còn đánh lén. Điều khiến họcàng cảm thấy đáng sợ hơn chính là Sở Phàm hình như vẫn có vẻ chưa dốc hếttoàn lực, vẫn chưa dốc sức hoàn toàn chiến đấu với bọn họ mà hiện giờ chiến ýcủa hắn mới chính thức bùng lên hừng hực.
Cho tới nay, những đối thủ có thể kích động được chiến ý của Sở Phàm cũngkhông nhiều. Thế mà hai người Triệu Hổ và Lôi Báo hợp sức lại lại có thể dấylên chiến ý trong lòng hắn. Do đó, hắn cần phải từ từ thưởng thức mới được.Bởi vì hắn muốn tận hưởng khoái cảm vô cùng tinh tế mà quá trình chiến đấumang lại, tận hưởng cảm giác sôi trào nhiệt huyết. Có lẽ, đấy mới là cuộc sốngđích thực của một người đàn ông.
Sở Phàm cảm thấy hắn lẽ ra nên thuộc về chiến trường thời cổ đại. Bởi vì saukhi chiến ý trong lòng hắn bùng phát thì đến bản thân hắn cũng cảm thấy khótin về sức chiến đấu của mình. Tuy nhiên, trong tình trạng chiến ý rất cuồngnhiệt, hắn vẫn có thể duy trì được suy nghĩ bình tĩnh. Hắn thực sự rất thíchtận hưởng trạng thái như vậy.
Ánh mắt Sở Phàm đang cực nóng, mà lại rất bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm vàoTriệu Hổ và Lôi Báo. Chiến ý dào dạt của hắn trực tiếp tác động đến tâm tìnhcủa hai người kia. Bọn họ không hẹn mà cùng cảm thấy một cảm giác bị áp bứccực kỳ hùng mạnh. Bọn họ biết, cuộc chiến đấu lúc này đây mới chính thức bắtđầu. Mà lúc này, bọn họ không biết làm sao Sở Phàm có thể bộc phát được thânthủ kinh người như thế, nhưng bọn họ lại biết chắc chắn rằng, tuyệt đối khôngthể để Sở Phàm giành thế chủ động được, nếu không thì bọn họ chỉ còn có mộtcon đường – chết – mà thôi.
Triệu Hổ rống lên một tiếng, thân hình to cao vạm vỡ lao thẳng về phía SởPhàm. Dưới áp lực từ thân thể to lớn khổng lồ của gã, dường như toàn bộ mặtđất cũng hơi chấn động, mà các loại gân trên người gã cũng đều đồng loạt nổilên, dữ dội. Trên mặt gã là gân xanh chằng chịt, hai nắm đấm chứa đầy lực đạo.Những năm gần đây, không ai có thể chịu một cú đấm cực đại của gã mà lại yênổn toàn thân được, hiện giờ, gã cho rằng cũng không có ngoại lệ.
Sở Phàm vẫn bất động như trước. Nhưng hai mắt hắn lại càng thêm sự thâm trầm,bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Triệu Hổ đang phi sầm sập đếnnhư con trâu rừng. Hắn định làm cái gì thế này? Chẳng lẽ lại định đối mặt trựcdiện với gã lần nữa, so xem quyền ai cứng hơn, đầu ai cứng hơn chăng???
Tình thế không để cho hắn có nhiều thời gian suy nghĩ bởi vì Triệu Hổ đã vungquyền mang theo cả kình phong gào rú táng vào mặt hắn. Một quyền này so vớiquyền trước đó còn hung mãnh hơn, quyền thế cũng bá đạo hơn. Người bình thườngmà đối mặt với một quyền này của Triệu Hổ thì chắc quá nửa là chọn cách tránhvoi chả xấu mặt nào. Nhưng đây lại là Sở Phàm. Bàn tay phải của hắn giống nhưcon linh xà, mềm mại nhẹ nhàng vươn lên, thẳng về phía nắm đấm hung mãnh báđạo của Triệu Hổ. Chẳng lẽ hắn điên rồi sao? Không ngờ lại dám dùng lực đạomềm mại như thế mà đối phó với nắm quyền hung mãnh bá đạo của Triệu Hổ.
Như sấm rung chớp giật, tình thế cuộc chiến thay đổi trong nháy mắt. Bàn taymềm mại như linh xà kia không ngờ lại nắm chặt được cổ tay đang vung quyềnhung mãnh của Triệu Hổ. Tiếp đó, Sở Phàm vừa nghiêng người, tay phải vừa đánhvề phía nắm tay Triệu Hổ, thuận thế lôi kéo, cả người Triệu Hổ theo lực quántính hùng mạnh của chính mình bị kéo thành lảo đảo mất vài bước. Còn Sở Phàmthì vẫn bình tĩnh tự nhiên như thế, đứng lù lù bất động.
Hóa ra hắn đã sớm nhìn ra, nắm tay của Triệu Hổ kiên cường bá đạo, không nêndùng lực, cho nên hắn bèn áp dụng chiến thuật “lấy nhu thắng cương”, thi triển“tá lực đả lực” nhu hòa, nhưng lại đánh cho quyền thế hung mãnh của Triệu Hổtan tác luôn.
Triệu Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, quyền trái theo cước bộ chuyển hướng đánhvề mạng sườn của Sở Phàm. Một kích này mạnh mẽ dị thường, quyền phong mãnhliệt vù vù lao tới, ẩn chứa một lực bùng phát mạnh.
Sở Phàm lại diễn lại trò cũ, xuất tuyệt học của Nam Thiếu Lâm, xảo kình “tảhữu xuyên hoa thủ” phối hợp với “tá lực đả lực”, hóa giải thế công vô cùnghung mãnh kia của Triệu Hổ một cách rất xảo diệu.
Có câu: một tiếng trống trận nâng cao tinh thần chiến đấu. Tiếp nữa thì suy,mà tiếp lần nữa thì kiệt. Triệu Hổ năm lần bảy lượt sử ra quyền thế hùng mạnhthì đều thất bại. Cứ thế mãi, quyền thế của gã nhất định sẽ suy nhược, chậmlại. Hơn nữa, điều quan trọng chính là: tinh thần chắc chắn sẽ ngày càng bạcnhược, chiến ý cũng ngày càng dao động. Đợi đến lúc khí thế đã hoàn toàn suykiệt thì đúng là lúc bị đối phương giáng cho một kích trí mệnh.
Sở Phàm tuy nói rằng liên tiếp phá giải được công kích của Triệu Hổ. Nhưng hắnvẫn liên tục thủ chứ không công. Thứ nhất là hắn tính toán muốn làm giảm bớtkhí thế đang cường thịnh của Triệu Hổ. Thứ hai nừa là bởi vì đang có một conbáo hung mãnh, lạnh lùng đang rình rập hắn. Cũng cùng chờ đợi cơ hội cho hắnmột kích trí mệnh.
Lôi Báo đã lăn lộn mấy năm giời đầu đường cuối chợ, đương nhiên biết Triệu Hổvà Sở Phàm cứ tiếp tục đánh nhau như thì tình thế sẽ bất lợi đối với bọn họ.Một khi khí thế của Triệu Hổ bắt đầu suy kiệt, chính là lúc Sở Phàm bắt đầuphản kích, đánh bại từng người một. Cho nên, Lôi Báo tuyệt không thể nào chophép tình huống đó phát sinh. Bởi vì gã sẽ không thể không thừa nhận rằng: mộtmình đánh một thì gã không phải là đối thủ của Sở Phàm. Nếu muốn chiến thắngSở Phàm thì chỉ có phối hợp lực lượng với Triệu Hổ. Hơn nữa lại cần phải phốihợp hoàn hảo ăn khít không chê vào đâu được thì mới có cơ hội chiến thắng hắn.
Lôi Báo vẫn bất động nhưng mà lại đang chủ động. Chỉ cần động thôi sẽ khiếnngười ta kinh hãi. Tốc độ giống như một con báo đột nhiên bị kích cho nổigiận.
Cùng lúc đó, hai nắm đấm quái vật trên bàn tay dã thú của Triệu Hổ, một tráimột phải táng về phía Sở Phàm. Còn Lôi Báo cũng vội vàng nhảy lên cao. Giữakhông trung, đùi phải của gã tung ra thành vô số bóng cước. Một chiêu liênhoàn tảo đá vào mặt Sở Phàm, thế đá hung mãnh, đôi chân dồn sức đủ mười phần.Tuy nhiên lực sát thương lớn nhất của một cước này là ở chỗ tốc độ của nó. Tốcđộ nhanh chóng này có thể đá bay bất cứ ai, không để cho người ta kịp phảnứng.
Một chiêu phối hợp này của Triệu Hổ và Lôi Báo có đủ lực sát thương hùng mạnh.Quyền thế của Triệu Hổ như hổ vồ, hung mãnh sôi sục. Chấn kình của Lôi Báo nhưgió xé, vô cùng nhanh chóng. Hai người công kích vừa tiến lên, một trước, mộtsau, đã hoàn toàn phá hỏng đường lui của Sở Phàm.
Tuy nhiên, Sở Phàm cũng không có ý lùi bước. Bởi vậy, có phá hỏng đường luicủa hắn hay không cũng không thành vấn đề. Sự phối hợp công kích của hai tênLôi Triệu này thực sự khiến cho trong mắt Sở Phàm tinh quang lấp lóe. Bởi vìchỉ có sự công kích như thế mới có thể làm cho hắn nhiệt huyết, mới đáng giálà một trận chiến thực sự đối với hắn.
Đột nhiên, Sở Phàm nhún chân nhảy lên, cả người phóng về phía trước mặt TriệuHổ. Thế phóng như rồng, làm cho Triệu Hổ cũng không tự chủ được, khóe mắt giậtgiật. Sở Phàm trong lúc đó lại phát ra chiến ý lạnh như băng, khiến gã khôngtự chủ được cảm thấy trái tim mình băng giá. Gã cắn chặt răng, cố gắng loại bỏhàn ý trong lòng mình bằng cách hai tay đấm ra toàn bộ lực lượng có thể. Gã tựtin rằng, một quyền như thế đánh vào người Sở Phàm thì đảm bảo sẽ biến hắnhành tàn phế luôn.
Sở Phàm xông lên trước rất nhanh, sử ra chiêu “Kim Cương thủ sơn” trong “Đạilực Kim Cương chưởng”. Một chiêu thủ thế vững như bàn thạch, chống đỡ chắcchắn. “Bịch” một tiếng, song chưởng của Sở Phàm đã lần lượt chặn đứng hai nắmđấm công kích bạo phá của Triệu Hổ. Song chưởng của hắn cũng bị chấn động runglên bần bật. Nhưng không dừng lại, hắn lại nhanh chóng ra chân, đá trúng ngựcTriệu Hổ, làm gã lui lại ba bước. Một cước này đương nhiên không gây thươngtích gì cho Triệu Hổ cả, Sở Phàm làm như vậy chẳng qua vì muốn ép gã phải luilại mà thôi, bởi vì tiếp sau đó, đối tượng mà hắn gần tập trung vào là LôiBáo.
Chiến thuật bắt đầu vừa rồi của Sở Phàm rõ ràng là rất đúng đắn. Trước hết làđánh bại Lôi Báo, sau đó là ứng phó với Triệu Hổ. Nhưng Lôi Báo với Triệu Hổdường như đã biết trước chiến lược của Sở Phàm, cho nên từ đầu đến cuối đều làTriệu Hổ tiên phong, còn Lôi Báo chỉ âm thầm chờ thời cơ hành động. Đến lúcnày, Lôi Báo lại chủ động giao đấu, Sở Phàm đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hộitốt trực tiếp đối chọi với gã.
Lúc này, liên hoàn cước của Lôi Báo cách đỉnh đầu Sở Phàm có một gang tay. Cókhi Sở Phàm còn chưa quay đầu lại kịp thì đã bị Lôi Báo đá trúng một cước mấtrồi. Nhưng mà Sở Phàm lại không cần quay đầu lại. Hai tay hắn khum thành longtrảo, không thèm quay đầu lại mà chụp vào sau lưng, hơn nữa vừa may lại đúnglúc nghênh đón các bóng cước đầy trời của Lôi Báo. Liên hoàn cước của Lôi Báotuy là nhanh, lại phân ra cước thật và cước ảo nên rất khó phân biệt. Nhưngsức phán đoán của Sở Phàm thực không tồi. Chỉ thấy “Long trảo cầm nã thủ” củahắn từ sau lưng bắt đúng chân phải của Lôi Báo, tiếp theo, hắn sử “đại suất bithủ”, thuận thế quăng cả người Lôi Báo đánh “ầm” một tiếng ngã lăn ra trướcmặt.
Lực đạo của cú quăng người này của Sở Phàm không nhỏ, Lôi Báo cảm thấy một cơnđau đớn tái tê, cả người cứ như tan nát hết. Người bình thường mà bị quăng mộtphát như thế nói không chừng chắc đã không chịu nổi, xương sườn gãy làm nămsáu miếng. Nhưng khi Lôi Báo bị quăng ngã xuống đất vẫn kịp chống được tay nêngiảm bớt được một phần lực quăng ném. Cho nên mới tránh được số phận bị xươnggãy đoạn.
Tuy nhiên chính vì vậy nên Sở Phàm và Triệu Hổ, Lôi Báo không phân cao thấpđược. Lôi Báo cũng biết thân biết phận nên sau khi đứng dậy, gã không dám tấncông về phía Sở Phàm mà lại vọt về phía Lâm Hiểu Tình.
Hóa ra, Lôi Báo nắm được tình hình hiện tại rõ ràng là thực lực của bản thânmình so với Sở Phàm thì quá kém. Cho dù là có cùng Triệu Hổ liên thủ cũngkhông phải là địch thủ của hắn. Bởi vậy, gã quyết định thật nhanh, trước hếtphải khống chế được Lâm Hiểu Tình. Gã nhận ra quan hệ của Lâm Hiểu Tình và SởPhàm rất chặt chẽ, chỉ có tóm được cô nàng thì mới có thể hạn chế được hắn –chiêu này có thể nói là vô cùng âm hiểm. Nhưng lại đúng vào loại cáo già nhưLôi Báo này thì chỉ cần thủ thắng thôi chứ dù cho thủ đoạn có ti tiện hơn gãcũng có thể lôi ra dùng được
Sở Phàm nhìn thấy Lôi Báo đang xông về phía Lâm Hiểu Tình thì biết là khôngổn, vì thế, xoay người, cũng đuổi theo Lôi Báo. Nhưng nào ngờ, hắn vừa động đãthấy trước mặt mình lù lù một đống. Cái đống lù lù trước mặt hắn chính làngười to cao vạm vỡ - Triệu Hổ. Triệu Hổ chặn đứng đường đi của hắn, tiếp tụctung quyền đánh về phía hắn.
Nếu Sở Phàm tiếp tục chạy về phía trước thì chắc chắn là sẽ dính phải mộtquyền này của Triệu Hổ. Bất kỳ ai trúng một đấm của gã cũng sẽ không dễ chịugì. Nhẹ thì trọng thương, nặng thì đi tàu bay sáu tấm. Nhưng nếu như khôngtiếp tục tiến về phía trước thì chắc chắn Lôi Báo sẽ có thể khống chế được LâmHiểu Tình. Đúng lúc Sở Phàm đang cảm thấy tình thế hết sức khó xử thì một bóngngười màu bạc đột nhiên xuất hiện, tấn công về phía Lôi Báo. Bóng người màubạc này như yêu mị. Tốc độ của Lôi Báo đã rất nhanh, nhưng tốc độ của bóngngười này còn có vẻ nhanh hơn.
Hơn nữa, sau khi bóng người màu bạc này xuất hiện thì không khí xung quanhphảng phất một mùi hương thơm ngát.
Lôi Báo vốn dĩ đang tiến về phía Lâm Hiểu Tình. Lúc này gã bỗng cảm thấy cómột mũi nhọn linh hoạt, sắc bén như dao đang vung về phía sau đầu mình. Tronglòng kinh hãi, gã thầm nghĩ, chẳng lẽ Sở Phàm kia đã đuổi theo nhanh như thếư?
Ngay khi mũi nhọn sắc bén linh hoạt tiến lại gần sau đầu gã, Lôi Báo đã cảmthấy hàn ý lạnh băng. Gã hiểu rõ một điều là, nếu như mình cứ tiếp tục tiếnthêm bước nữa về phía trước, chắc chắn mình sẽ cổ ơi ở lại đầu đi nhé.
Với gã thì bảo vệ được mạng sống của mình quan trọng hơn. Vì thế, gã lăn mộtvòng tại chỗ, lăn đúng về phía mục tiêu, khó khăn lắm mới trốn được mũi nhọnlinh hoạt sắc bén kia.
Khi ngẩng đầu lên, Lôi Báo mới nhìn ra, người đứng trước mặt mình hóa ra làmột cô gái mặc một bộ đồ toàn màu sáng bạc, bên ngoài khoác áo gió cũng màubạc. Lúc này, bóng tối xung quanh cũng không che khuất được sắc mặt tuyệt thếcủa cô gái mặc đồ bạc. Ngũ quan tinh tế như tranh vẽ, mỗi phân mỗi tấc đềutrong trắng ngọc ngà, xinh đẹp đến rung động lòng người, thêm một chút thìthừa mà bớt một chút thì thiếu. Đặc biệt, trên người cô còn phát ra một cảmgiác tươi đẹp nhưng rét lạnh như băng hàn, khiến cho người ta không dám nhìnthẳng. Cô là người con gái khiến đàn ông ngưỡng mộ nhưng lại không dám chạmtới, bởi trên người cô phát ra hàn ý lạnh lùng làm cho người ta không dám tiếpcận.
Cô gái mặc đồ bạc lạnh lùng tuyệt sắc này chính là người bên cạnh lão nhânthần bí Ngô Bác – Ngân Hồ!!!
