Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cả Đời Không Quên

C Tây Khê C

Cả Đời Không Quên

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... 00:00 / 00:00 Cài...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: C Tây Khê C

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Truyện sex nhẹ nhàng Ngôn tình Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (59)

Chương 1: Yêu Thương Nhung Nhớ Chương 2: Chúng Ta đều Ngốc Chương 3: Cái Gọi Là Người Một Nhà Chương 4: Tiêu Chuẩn Hạnh Phúc Chương 5: Thiên Chúa Cứu Tinh Chương 6: Có Trả được Không? Chương 7: Nợ ân Tình Chương 8: Thiêu Thân Lao đầu Vào Lửa Chương 9: Hôn ước Chương 10: Biến Cố Chương 11: Tình Yêu Mong Manh Chương 12: Có Kết Thúc Mới Có Khởi đầu Chương 13: Từ Thất Vọng đến Tuyệt Vọng Chương 14: Để Anh đến Bảo Vệ Cô Chương 15: Ít Nhất Còn Có Anh Chương 16: Để Anh Chủ động Chương 17: Hứa Hẹn Tương Lai Chương 18: "Đây Là Lần đầu Tiên Của Anh" Chương 19: Trong Lòng Mình Có Người ấy Không? Chương 20: Quen Với Nụ Hôn Của Anh Chương 21: Tương Lai Của Chúng Ta Chương 22: Châu Báu Quý Hiếm Chương 23: "Lần đầu Tiên" Chính Thức (1) Chương 24: "Lần đầu Tiên" Chính Thức (2) Chương 25: Hạnh Phúc Nhân đôi Chương 26: Thổ Lộ Chương 27: Ích Kỷ đổi Lấy Hạnh Phúc? Chương 28: Không Thể Quay Về điểm Ban đầu Chương 29: Không Ai Khác Ngoài Anh Chương 30: Khổ Nhục Kế Ngây Thơ Chương 31: Chấp Tử Chi Thủ, Phu Phục Hà Cầu(*) Chương 32: Hơi Thở Triền Miên (1) Chương 33: Hơi Thở Triền Miên (2) Chương 34: Hôn Lễ Không Hạnh Phúc Chương 35: Tất Cả Của Cô Chương 36: Tin Tưởng Lẫn Nhau Chương 37: Tuyệt đối Cưng Chiều (1) Chương 38: Tuyệt đối Cưng Chiều (2) Chương 39: Cãi Vã Không Ngừng Chương 40: Say Rượu Gây Chuyện Chương 41: Toàn Tâm Toàn ý Tin Tưởng Chương 42: Bi Kịch Chương 43: Muốn Chia Tay ư? Chương 44: Dỗ Em Vào Giấc Ngủ Chương 45: Khó Hòa Hợp Chương 46: Nắm Giữ Cuộc đời Mình Chương 47: Cố Gắng Công Tác Chương 48: Mối Liên Kết Vĩnh Cửu Chương 49: Tình Cờ Gặp Chương 50: Tân Hôn Vui Vẻ Chương 51: Hạnh Phúc Tuyệt Vời Chương 52: Quan Hệ Bất Chính Chương 53: Đánh Mất Chương 54: Bảo Vệ Hạnh Phúc Gia đình Chương 55: Chấp Nhận Chương 56: May Mắn Chương 57: Mọi Chuyện đã định Chương 58: Yêu Một đời Chương 59: Ngoại Truyện. Mùa Xuân ấm áp

Chương 1: Yêu Thương Nhung Nhớ


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Đọc truyện Cả Đời Không Quên – Chương 1: Yêu thương nhung nhớ

Bước vào văn phòng gần một ngàn mét vuông, Cố An Mạt tròn mắt, khó tin nhìn cảnh tượng trước mặt ——

Bức tường văn phòng mang sắc trắng đơn giản, phong cảnh bên ngoài cửa kính sát đất được bao quanh bởi màu biển xanh biếc tuyệt đẹp, nhưng điều khiến cô kinh ngạc không phải cảnh biển rực rỡ tráng lệ đó, mà văn phòng vốn nên mang bầu không khí yên tĩnh nghiêm túc lại lấy đồ chơi Lego của trẻ em làm chủ đạo, tất cả các thiết bị, đồ nội thất và bài trí đều liên quan đến Lego.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thế nào cô cũng không tin đây là một tổ chức tư vấn du học, nếu nói là công ty đồ chơi hoặc tổ chức giáo dục liên quan đến trẻ em có lẽ cô sẽ không cảm thấy bất ngờ.

“Tiểu Mạt, có muốn vào trong cùng cô không?” Cố Mỹ Cầm cầm trong tay một tập hồ sơ du học, chuẩn bị vào phòng cố vấn nghe nhân viên tư vấn cụ thể về việc du học.

“… Con ở bên ngoài chờ cô.” Cố An Mạt ngẩng đầu nhìn về phía Cố Mỹ Cầm, trên khuôn mặt nhỏ trắng hồng là đôi mắt trong veo như hồ thu nổi bật với hàng mi cong dài, vừa quyến rũ vừa ngây thơ như búp bê Barbie.

Cô không hiểu mấy chuyện du học, phỏng chừng cũng không giúp gì được, cô rất thích cách bài trí nội thất của công ty này, nên muốn đi thăm quan xung quanh một chút.

“Được, vậy con ở bên ngoài chờ cô.” Cố Mỹ Cầm cười gật đầu, đi vào phòng cố vấn.

Cố An Mạt đi dọc theo hành lang bày kín hình Lego, cuối hành lang có một phiến cửa kính, phía sau cửa kính là sân hiên bao quanh toàn bộ văn phòng, còn trước mắt cô, bên dưới chân hay thậm chí vây quanh người, đều mênh mông lam sắc biển cả.

Cảnh đẹp trước mắt khiến cô thất thần chốc lát, không khỏi hiếu kỳ về chủ nhân của văn phòng này rốt cuộc là người như thế nào?

Thời tiết chớm thu vẫn chưa quá lạnh, ánh nắng ban trưa là thời điểm rực rỡ nhất, Cố An Mạt nhắm mắt lại, dang hai tay ra, hít thở thật sâu, vô cùng thoải mái! Cô vốn không thích những chỗ xa lạ, nhưng nơi này lại khiến cô có cảm giác an toàn khó hiểu, làm cô cứ muốn ở đây mãi.

Sảng khoái xoay người, nhắm mắt tiếp tục bước về phía trước, đột nhiên “bụp” một tiếng, cô đụng vào một lồng ngực ấm áp.

“Đây là yêu thương nhung nhớ?” Giọng nói dễ chịu mang vài phần trêu đùa thích thú, Cố An Mạt mở to hai mắt, hoảng hốt nhìn về phía người đàn ông ước chừng cao hơn cô hai mươi phân.

“Cậu… Sao cậu lại ở đây?” Cô quên mình vẫn đang ở trong lòng anh, chỉ ngạc nhiên vì sao người này lại xuất hiện ở đây. “Câu này vốn là tôi hỏi cậu mới đúng, Cố An Mạt, cậu tới đây vì…” Người đàn ông cúi đầu nhìn cơ thể họ ôm ấp thân mật, nhếch miệng cười gian tà.

“… Tôi…” Cô vội vàng buông tay, nhưng anh lại nhân cơ hội ôm cô chặt hơn, đưa mặt tới sát gần cô, Cố An Mạt thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh.

Đến khi hai người mặt đối mặt cô mới phát hiện, tóc anh ẩm ướt, trong con ngươi đen tuyền của anh đều là biểu cảm kinh ngạc của cô, hàng cúc trên chiếc áo sơmi trắng anh mặc chỉ cài một nửa, cơ ngực hoàn mỹ như ẩn như hiện ngay trước mắt cô…

“Cố An Mạt, biết ánh mắt của cậu có bao nhiêu nguy hiểm không?” Giọng anh rõ ràng không còn dễ chịu như lúc trước, mà trở nên trầm khàn, giống như đang đè nén thứ cảm xúc nào đó.

Nghe vậy, cô cuống quít dời tầm mắt, “… Tôi… A, cậu buông… trước…” Cô quay đi, tránh mặt đối mặt với anh.

“Cậu cậu cậu, Cố An Mạt, đừng nói với tôi ngay cả tên tôi cậu cũng không nhớ.” Người đàn ông tỏ ý bất mãn, chỉ một từ “cậu” lạnh nhạt lập tức kéo mối quan hệ vốn dĩ đã không thân thuộc của hai người càng lúc càng xa.

“Tôi nhớ.” Cô nhỏ giọng đáp, sau đó từ khuôn miệng anh đào nhỏ xinh chậm rãi nhả ra ba chữ: “Liên Hách Duy.” Liên Hách Duy vô cùng hài lòng với câu trả lời này, trên khuôn mặt anh tuấn mê hoặc không còn là biểu cảm thờ ơ trước sau như một nữa, anh nhếch miệng nói như đùa vui nhưng giọng điệu lại rất kiên định: “Xóa họ, về sau cứ gọi tôi như vậy.”

Cố An Mạt ngẩng lên đối diện với đôi mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào cô, anh đáp trả bằng một nụ cười quyến rũ cực điểm, sau đó nghe thấy anh nói: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm.”

“Tôi… Tối nay tôi hẹn A Nhạc, cậu có tham gia cùng không?” Nhớ tới bữa tối với A Nhạc, biểu cảm trên mặt cô có vài phần thẹn thùng.

“Khỏi, tôi còn bận công việc.” Hai tay vẫn luôn ôm Cố An Mạt phút chốc buông ra, sắc mặt Liên Hách Duy đột ngột chuyển thành lãnh đạm.

“Trịnh Nhạc không nói với cậu, đây là công ty của tôi?” Cuối cùng, anh bỏ lại một câu hỏi như vậy, cũng không đợi cô trả lời đã xoay người rời đi.

Cố An Mạt đứng tại chỗ lắc lắc đầu, chuyện về LiênHách Duy, A Nhạc dường như rất ít khi nhắc tới, cho dù, họ đã quen biết gần bamươi năm.


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...