Bùa Yêu
“Ngon hơn cả bố nấu, khéo hơn cả tay nghề của mẹ, thậm chí… hương vị này ấm áp y hệt như cơm bà ngoại nấu vậy.”
Tuấn xoa cái bụng căng tròn đầy thỏa mãn, trong đầu không hề có ý định phóng đại chút nào. Cậu chợt nghĩ, nếu được ăn những món này cả đời thì còn gì bằng.
Khoảnh khắc này, mọi định kiến rập khuôn về một cô tiểu thư “chảnh chọe” hay “ăn chơi” mà Tuấn từng gán cho Hoàng Dung hoàn toàn sụp đổ. Những bóng hồng khác bỗng trở nên mờ nhạt trước sự hiện diện quá đỗi mạnh mẽ và áp đảo của cô ngay trong căn bếp này. Ngay cả cái tính cách mà Tuấn từng cho là đáng ghét nhất ở cô, giờ đây cũng biến thành sự hoạt bát, vui vẻ đáng yêu. Ở bên cô, cậu tuyệt đối không phải lo lắng về sự tẻ nhạt hay những khoảng lặng ngượng ngùng.
Một bữa trưa đơn giản, hai món mặn một món canh, vậy mà hai đứa ngồi ăn rả rích gần cả tiếng đồng hồ.
Tuấn không nghi ngờ gì rằng, nếu ngay lúc này Hoàng Dung đưa ra một tờ giấy đăng ký kết hôn, cậu chắc chắn sẽ ném hình bóng Anh Đào ra sau đầu mà ký roẹt một cái kèm theo chuỗi gật đầu lia lịa: “Đồng ý, đồng ý, đồng ý”.
Nhưng nhìn bóng lưng Hoàng Dung đang cặm cụi rửa bát bên bồn rửa, Tuấn chợt khựng lại. Đây thực sự là tình yêu sao? Hay cậu chỉ đang tận hưởng cảm giác hư vinh khi được một cô gái xinh đẹp theo đuổi?
Rõ ràng, ngoại hình của Hoàng Dung quá xuất sắc. Ngoại trừ Hồng Nhung, trong số những cô gái Tuấn từng tiếp xúc, chẳng ai có thể chạm đến đẳng cấp nhan sắc này. Chỉ riêng việc có một cô bạn gái như vậy đã đủ thỏa mãn thói sĩ diện của bất kỳ thằng con trai nào, và Tuấn cũng không ngoại lệ.
Dọn dẹp xong xuôi, Hoàng Dung không cho Tuấn động tay vào việc gì. Cô ngâm nga một giai điệu vui tươi, bước ra phòng khách và thả mình xuống chiếc ghế sofa êm ái, vươn vai hỏi:
“Bố mẹ ông thực sự chỉ về nhà chưa đầy mười ngày một năm thôi à?”
Tuấn kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống ở một khoảng cách an toàn chứ không dám ngồi cạnh cô trên sofa: “Ừ, họ làm việc trên thành phố. Tôi không theo được việc học trên đó nên về đây ở với bà ngoại ở căn nhà phía sau. Dù sao họ cũng gửi đủ tiền sinh hoạt, lại có dì sống ở căn nhà đằng trước trông chừng nên họ yên tâm lắm. Tôi quen rồi, thấy cũng bình thường.”
“Ồ, hoàn cảnh chúng ta cũng khá giống nhau nhỉ,” Hoàng Dung trầm ngâm, ánh mắt thoáng buồn. “Từ lúc bố mẹ ly hôn, tôi cũng chẳng mấy khi gặp ông bố đã bỏ đi ấy. Mẹ tôi thì lao đầu vào kiếm tiền, cả tuần có khi chẳng nói với con gái được một câu. Tôi còn thân thiết với dì giúp việc hơn là với mẹ mình.”
Nói đến đây, cô bỗng quay sang lườm cậu, bàn tay vỗ bộp bộp xuống phần nệm trống bên cạnh – nơi đủ chỗ cho ít nhất hai người nữa ngồi: “Sao ông ngồi xa tít mù tắp thế? Sợ tôi ăn thịt ông chắc?”
Tuấn chần chừ một chút rồi cũng rời ghế đẩu, rón rén ngồi xuống bên cạnh cô.
Tất nhiên cậu không sợ Hoàng Dung. Cậu sợ chính bản thân mình.
Cậu sợ con “quái vật” trong người sẽ xổng chuồng bất cứ lúc nào, lợi dụng việc đối phương đã “bật đèn xanh” để làm càn. Tuấn muốn sự cô đơn của cả hai phải được kết thúc bằng một tình yêu đích thực, chứ không chỉ là những ham muốn xác thịt bồng bột. Cậu tự nhủ phải đợi đến khi mình thực sự thích Dung, bằng không, cậu thà tự sục cặc bằng đôi tay của mình còn hơn.
Thấy Tuấn chịu ngồi gần, Dung mỉm cười hài lòng. Cô tự nhiên nắm lấy bàn tay cậu, chỉ lên bức ảnh nghệ thuật đen trắng treo trên tường: “Đó là dì ông hả? Đẹp quá nhỉ.”
“Ảnh đó chụp lâu lắc rồi. Giờ dì tôi đen như củ tam thất ấy, bà mà cầm ảnh này ra ga tàu đón người thì có mà tìm đến Tết cũng không ra.”
Tuấn trả lời cho có lệ, bởi mọi giác quan của cậu đang tập trung vào bàn tay đang bị Dung nắm chặt. Tim cậu thắt lại. Cậu không dám cử động mạnh, sợ cô buông ra, lại càng sợ mình sẽ vô thức siết chặt lấy những ngón tay mềm mại, trơn mượt ấy.
Lúc này, dù cô có bảo cậu vác một cái bình cổ chạy vòng quanh nhà, chắc cậu cũng gật đầu làm theo mất.
“Hay là… chơi game đi? Tôi có máy PS, có cả N64 nữa… à mà N64 tôi chưa mua băng. Còn cái máy MD cũ rích nữa…” Tuấn bắt đầu nói năng lộn xộn, cố gắng tìm một thứ gì đó để phân tán tư tưởng, để ngăn trí tưởng tượng của mình trôi về những hình ảnh “không phù hợp với trẻ em”.
Hoàng Dung bĩu môi: “Tôi chả hiểu ông đang nói tiếng gì… S này với N kia là cái gì chứ. Chơi game á… Tôi tưởng chơi trên máy tính chứ, kiểu như… Dò mìn (Minesweeper) ấy.”
“Thế thì chơi Cờ tỷ phú vậy.” Tuấn định đứng dậy, muốn thoát khỏi sự cám dỗ của chiếc ghế sofa mềm mại này. Ở trong không gian chật hẹp này, cậu có thể tưởng tượng ra cả chục tư thế không đàng hoàng với cô.
“Hay là mình ra ngoài đi dạo đi? Gần đây có cái chợ đầu mối cũng vui…” Dường như nhận ra sự bối rối của Tuấn, Hoàng Dung không ép cậu nữa, cô kéo nhẹ gấu váy đang bị co lên xuống che đùi rồi gợi ý.
“Á… Giờ này á?” Tuấn ngập ngừng. Bình thường trừ khi đi quán Net, cậu rất ngại ra đường vào buổi trưa hè nắng chang chang thế này. “Bên ngoài nóng lắm. Hay bà cứ ngồi đây chơi với tôi một lúc đi.”
“Được rồi. Thế… ông hay chơi cái gì thì bật lên cho tôi xem, cái nào vui thì tôi chơi cùng.” Cô nàng thỏa hiệp ngay lập tức. Dung tháo dép, co chân ngồi xếp bằng trên ghế sofa, lấy kính cận trong túi ra đeo vào một cách nghiêm túc.
Phòng khách không lớn, khoảng cách từ sofa đến TV là vừa đủ. Sau khi loay hoay cắm dây, Tuấn nhét đĩa game vào máy, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh rồi cầm tay cầm quay lại ngồi xuống.
“Cái này nặng thế. Cái nút bên trái này là để chỉnh hướng à?”
Rõ ràng đây là lần đầu tiên Hoàng Dung chạm vào loại máy này. Cô liên tục đặt ra đủ thứ câu hỏi ngây ngô, buộc Tuấn phải cầm tay chỉ việc từng chút một. Nhưng rất nhanh, Tuấn nhận ra Dung chẳng hề hứng thú với mấy nhân vật đồ họa trên màn hình. Niềm vui của cô đến từ việc được cậu ghé sát vào tai hướng dẫn, được tận hưởng sự gần gũi này.
Tất nhiên, với thái độ “học cho vui” đó, cô chơi dở tệ. Tuấn dám cá là một đứa học sinh tiểu học còn tiếp thu nhanh và chơi giỏi hơn cô.
Một ý nghĩ tinh quái chợt nảy ra. Tuấn đứng dậy thay đĩa, lôi ra tựa game kinh dị huyền thoại: Silent Hill (Đồi Câm Lặng).
“Bà thử chơi cái này đi. Đơn giản lắm, chỉ cần bắn thôi.”
Tuấn hào hứng chờ đợi cảnh tượng Hoàng Dung loay hoay điều khiển nhân vật đi trong sương mù, rồi bất ngờ đụng độ con quái vật đầu tiên…
“Á Á Á Á —!!!”
Tiếng hét thất thanh vang lên đúng như kịch bản, kèm theo đó là tiếng tay cầm chơi game rơi “bộp” xuống sàn nhà.
Nhưng trước khi Tuấn kịp bật cười đắc thắng, Hoàng Dung – người đang sợ chết khiếp – đã theo bản năng lao tới, ôm chặt cứng lấy cánh tay cậu và ép chặt người cô vào người cậu.
Đang là mùa hè, lớp áo trên người cả hai đều rất mỏng manh. Cánh tay trần của Tuấn ngay lập tức cảm nhận được một sự va chạm đàn hồi đến ngạt thở.
Mềm mại, đầy đặn, nóng hổi. Bộ ngực của cô ép chặt vào bắp tay cậu, cảm giác như muốn bật tung ra khỏi lớp vải áo sơ mi.
Trong một giây, nụ cười trên môi Tuấn tắt ngấm. Mọi dây thần kinh, mọi giác quan của cậu như bị hút chặt vào điểm tiếp xúc ấy. Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự choáng váng tê dại của da thịt. Ngực… Đây chính là ngực con gái!
