Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bùa Yêu

Chương 12



Chuông điện thoại reo vang đến hồi thứ ba, Tuấn mới lồm cồm bò dậy từ tấm thảm dưới sàn. Cậu nhận ra đây không phải là cuộc gọi kiểm tra định kỳ của bố mẹ, vì họ biết giờ này cậu còn đang “nướng” khét lẹt.

Tuấn vội vàng lao đến bên điện thoại, chân trần không kịp xỏ dép, cú nhấc máy điệu nghệ đến mức suýt làm rơi cả ống nghe xuống đất: “A… Alo?”

“Gì mà ông thở hồng hộc như trâu húc mả thế? Mới sáng sớm ngày ra. Đừng bảo là giờ này vẫn còn chưa dậy nhé?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lanh lảnh quen thuộc của Hoàng Dung.

Tuấn đưa tay dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ, liếc nhìn đồng hồ treo tường rồi giật mình: “Mẹ kiếp… Mười một giờ rồi á? À ừ… Tối qua tôi ngủ hơi muộn.”

“Hehe, sao thế? Mất ngủ à? Có phải vì nhớ tôi quá không?” Dung cười khúc khích trêu chọc.

Tuấn lập tức “xù lông” chối bay biến: “Đừng có mơ, tôi mải chơi game quên giờ giấc thôi.”

“Rồi rồi, ông nói gì cũng đúng. Giờ thì nhanh cái chân lên, đi rửa mặt mũi, dọn dẹp phòng ốc đi. Tôi chuẩn bị ra khỏi nhà đây, tầm nửa tiếng nữa là có mặt. Đừng để lúc tôi gõ cửa mà ông vẫn còn chưa đánh răng đấy nhé.”

Tuấn liếc nhanh khuôn mặt bơ phờ của mình phản chiếu trên màn hình TV tắt ngấm bên cạnh, mạnh miệng: “Gớm, nói cho bà biết, tôi chỉ cần 5 phút là tươm tất rồi. Ở đó mà nửa tiếng, bà không đến nhanh là tôi tót đi chơi đấy.”

“Ấy, từ từ,” Hoàng Dung như sực nhớ ra điều gì, “Tôi… tôi đi chậm lắm, ông đợi thêm mười phút, à không, hai mươi phút nữa hẵng sốt ruột nhé.”

“Thế thì sang canh mười hai giờ trưa rồi còn gì? Bà mà ‘cao su’ là tôi lỡ bữa cơm bên nhà dì đấy.”

“Đã bảo là tôi đến thì tôi sẽ lo vụ ăn uống. Tôi là ‘cô tiên ốc’ mà lại. Tôi sẽ mua đồ ăn trên đường đi, đảm bảo ông không chết đói đâu. Mà này, điện thoại nhà ông có hiện số gọi đến không?”

“Để làm gì?”

“Đây là số di động của tôi, ông mau lấy giấy bút ghi lại đi. Cả lớp không mấy người biết số này đâu, cấm có cho lung tung đấy, nghe chưa? Thôi tôi đi đây, tí gặp.”

“Cạch.” Chưa kịp để Tuấn trả lời, đầu dây bên kia đã ngắt.

Đây là cuộc gọi đầu tiên từ một cô gái đến nhà cậu mà không phải để hỏi bài vở hay thông báo họp lớp. Tuấn ngẩn người nhìn chiếc điện thoại một lúc, rồi sực tỉnh, chạy đi tìm cuốn danh bạ, cẩn thận lật những trang cuối cùng để chép lại dãy số của Hoàng Dung vào một góc kín đáo mà đám bạn thân không thể soi ra được.

Trong vòng chưa đầy năm phút, Tuấn hoàn thành combo rửa mặt, đánh răng và thay quần áo với tốc độ ánh sáng. Vì Hoàng Dung sắp đến, cậu không dám bật quạt trần rồi mặc độc chiếc quần lót ngồi chơi game như mọi khi. Nghĩ ngợi một chút, Tuấn đóng kín cửa sổ, bật điều hòa cho mát rượi, rồi chọn một chiếc áo phông sạch sẽ và quần short dài ngang gối để mặc.

Nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, Tuấn lao vào nhà vệ sinh. Hôm nay cậu phá kỷ lục bản thân: giải quyết “nỗi buồn” chỉ trong vòng ba phút mà không cần mang theo sách báo hay GameBoy.

Nhưng mười phút tiếp theo mới là cực hình. Đầu óc Tuấn bắt đầu mất kiểm soát. Những hình ảnh “mát mẻ” từ truyện tranh, phim ảnh và cả những tưởng tượng vẩn vơ về Hoàng Dung cứ ập đến.

Ví dụ như… lỡ Dung tò mò lục lọi ngăn kéo và thấy “kho tàng” truyện đen của cậu? Hay lỡ cậu vô tình bật nhầm file phim sex trong máy tính? Hay tệ hơn, lúc ngồi ăn cơm, lỡ cậu không kìm được mà nhìn chằm chằm vào cô ấy…

Lần đầu tiên một cô gái – lại là hot girl như Dung – đến nhà riêng, Tuấn hoảng hốt nhận ra “thằng em” của mình đang phản ứng thái quá. Cứ đà này thì lúc gặp cô ấy, cậu sẽ không giấu nổi sự xấu hổ mất.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Tuấn đưa ra một quyết định khó khăn nhưng cần thiết. Cậu lao vào phòng ngủ, vớ đại một cuốn truyện tranh người lớn, và nhanh chóng sục cặc để giải tỏa áp lực.

Quả nhiên, phương pháp này hiệu quả tức thì. Cơn sóng tình và sự bồn chồn trong người dịu đi hẳn sau khi xuất tinh. Tuấn thở phào, kéo quần lên, dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, cẩn thận ném giấy vệ sinh vào bồn cầu xả nước để phi tang chứng cứ.

“Phù…” Tuấn ngồi xổm trước tủ TV, lấy lại vẻ bình tĩnh của một bậc quân tử, bắt đầu lục lọi đống đĩa game PS lậu. Cậu không thể rủ Dung chơi King of Fighters hay mấy trò đánh đấm bạo lực như với đám con trai được. Đống game tiếng Nhật toàn chữ Katakana này chắc cô nàng cũng chẳng hứng thú.

Hay là chơi game kinh dị? Resident Evil hay Silent Hill? Con gái thường sợ ma, biết đâu lúc sợ cô ấy lại… Thôi, bỏ đi.

Đang mải mê suy tính xem nên “giết thời gian” bằng trò gì, tiếng gõ cửa vang lên.

“Tuấn ơi! Tôi đến rồi!”

Tiếng gọi lớn của Dung làm Tuấn giật bắn mình. Cậu cuống cuồng chạy ra mở cửa, nhưng vì vội quá nên đầu gối va mạnh vào cạnh bàn uống nước.

“Ái da!” Cậu xuýt xoa, nước mắt chực trào ra vì đau điếng.

Cánh cửa mở ra, Hoàng Dung đứng đó cười toe toét, nhưng ngay lập tức bĩu môi khi thấy vẻ mặt nhăn nhó của cậu: “Ông làm cái trò gì thế? Không muốn gặp tôi đến mức đấy à?”

“Đâu… đâu có. Tôi vội quá nên đập chân vào bàn thôi.” Tuấn vừa xoa đầu gối vừa giải thích, rồi lùi lại để cô bước vào.

Ngay giây phút đó, Tuấn sững sờ.

Không có quy định nào bắt buộc phải mặc đồng phục khi đi học thêm tối Chủ nhật, nhưng trong ấn tượng của Tuấn, cậu chưa bao giờ thấy Dung ăn mặc như thế này ở trường.

Ít nhất, cô chưa bao giờ mặc váy ngắn đến lớp.

Dung mang theo một chiếc cặp sách mỏng, rõ ràng là định ở đây chơi đến chiều rồi cùng cậu đi học luôn. Và bộ đồ cô đang mặc khiến Tuấn không thể rời mắt. Trông cô chẳng giống một nữ sinh lớp 11 chút nào, mà toát lên vẻ trưởng thành, quyến rũ lạ thường.

Mái tóc cô buộc đuôi ngựa cao vừa phải, cài thêm một chiếc kẹp hoa lan kép tinh tế, phần mái rủ xuống nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt. Dưới ánh sáng ban ngày, Tuấn nhận ra cô có tô son – một lớp son dưỡng màu hồng nhạt rất tự nhiên, nhưng đủ làm đôi môi cô căng mọng.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay cổ chữ V khoét vừa phải, thắt đai to bản tôn lên vòng eo “con kiến”. Phía dưới là chiếc váy xòe dài ngang gối, để lộ đôi bắp chân thon thả, trắng trẻo nhưng săn chắc – thành quả của những buổi đi bơi thường xuyên.

Đặc biệt, ở cổ chân trái, ngay trên đôi xăng đan quai mảnh, cô đeo một chiếc lắc chân bằng bạc nhỏ xíu. Chi tiết ấy ngay lập tức hút chặt ánh nhìn của Tuấn, dẫn dụ mắt cậu xuống những ngón chân được sơn màu đỏ hồng, rực rỡ như những cánh hoa đào.

Cả cái trường này, đến hot girl cũng chẳng ai dám ăn diện táo bạo và có gu như Dung. Và hôm nay, cô ấy mặc như vậy chỉ để đến nhà cậu.

“Này! Ông lại đơ ra đấy làm gì? Mau giúp tôi mang đồ vào bếp đi, nặng chết đi được!”

Thấy Tuấn cứ đứng ngây ra như trời trồng, Hoàng Dung cúi xuống đặt túi nilon nặng trịch xuống sàn, giơ tay lên quệt mồ hôi trên trán.

Tay áo của cô khá ngắn và rộng. Khi cô giơ tay lên như vậy, vô tình tạo ra một khoảng hở chết người. Ánh mắt Tuấn như bị nam châm hút vào đó hõm nách trắng ngần, mịn màng với vài sợi lông tơ tơ lấp lánh dưới nắng. Cả người Tuấn nóng ran, bụng dưới lại bắt đầu thắt lại.

“Tuấn! Ông bị làm sao thế hả?” Hoàng Dung cau mày, giọng điệu vừa trách móc vừa nũng nịu, “Tôi xách cái túi này từ chợ về muốn rụng cả tay rồi đây này. Ông định để tôi tự bê vào nữa à?”

Bị giọng nói ngọt ngào pha chút đanh đá ấy đánh thức, Tuấn giật mình, vội vàng xách túi đồ ăn chạy biến vào bếp để che giấu sự bối rối.

“Nặng thật đấy… Bà mua cái gì mà lắm thế? Hai đứa mình ăn sao hết được?” Tuấn vừa lôi thịt thà rau củ ra vừa lầm bầm.

“Tôi biết sức ăn của ông thế nào đâu. Thừa còn hơn thiếu, nhỡ ông đói thì sao.” Hoàng Dung bước vào bếp, tự nhiên như bà chủ nhỏ. Cô lấy dao thớt, mở tủ lạnh ngó nghiêng rồi lắc đầu đóng lại: “Trời ạ, cái tủ lạnh trống trơn. Nhà ông không trữ đồ ăn bao giờ à? Đừng bảo với tôi là đến gạo cũng không có nhé?”

Tuấn chỉ tay lên tủ bếp trên: “Không, gạo để trên kia kìa. Để tôi lấy nồi cơm điện cho bà.”

Dung kiễng chân, vươn tay với lên ngăn tủ cao để lấy hộp gạo. Động tác ấy khiến ống tay áo lỏng lẻo của cô lại một lần nữa trễ xuống ngay trước tầm mắt Tuấn.

Lần này, không chỉ là hõm nách trắng ngần. Ở góc độ này, Tuấn thoáng nhìn thấy dây áo lót mỏng manh và một mảng da thịt mềm mại, trắng muốt hơn cả da tay hay da chân, lấp ló ngay bên dưới.

Tuấn có thể cá cược 100% rằng, đó chính là một phần của bầu ngực đang độ xuân thì. Hơi thở cậu nghẹn lại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...