Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bùa Yêu

Chương 11



Bùa Yêu Chương 10

“Nhà bà cũng không có ai à?” Tuấn ngạc nhiên thốt lên khi thấy căn biệt thự sang trọng của Hoàng Dung chìm trong bóng tối, chẳng khác gì căn nhà vắng vẻ của cậu.

“Tất nhiên là không rồi. Cô giúp việc nấu ăn xong, dọn lên bàn là về ngay. Còn mẹ tôi á? Giờ này còn chưa thấy đâu thì 80% là đi qua đêm, nhất là hôm nay lại là thứ Bảy.” Hoàng Dung dửng dưng nói, giọng điệu có chút cô đơn nhưng nhanh chóng bị cô che lấp bằng một lời mời nhiệt tình: “Hay là ông lên nhà ngồi một lát đi? Tay nghề cô giúp việc nhà tôi đỉnh lắm, tôi hâm nóng lại đồ ăn, rồi chúng ta cùng ăn khuya. Ông thấy sao?”

Một viễn cảnh “người lớn” thoáng xẹt qua đầu Tuấn, nhưng ngay lập tức bị nỗi lo sợ đập tan. Nhỡ đâu đang ăn uống vui vẻ mà mẹ cô bất thình lình trở về thì có mà “tình ngay lý gian”, giải thích đằng trời. Cậu lắc đầu, vẻ mặt hơi lo lắng: “Thôi, muộn lắm rồi. Nam nữ thụ thụ bất thân, để hàng xóm nhìn thấy thì không hay đâu.”

“Xì, ông cứ khéo lo. Khu nhà tôi làm gì có mấy bà hàng xóm rảnh rỗi thích buôn chuyện như ở khu tập thể nhà ông. Ở đây ‘đèn nhà ai nấy rạng’, chẳng ai quan tâm đâu. Đợi chút, tôi cất xe rồi ra ngay.”

Nói rồi, Hoàng Dung đẩy chiếc xe đạp đỏ vào gara, tiếng đèn cảm ứng bật sáng theo bước chân cô xuống tầng hầm. Chỉ một lát sau, cô đã chạy vụt ra, vội vàng như sợ Tuấn nhân cơ hội mà chuồn mất. Cô vuốt lại mái tóc hơi rối vì gió, ngượng ngùng đề nghị: “Nếu ông ngại không muốn lên nhà, thì đứng ở đây nói chuyện với tôi một chút được không?”

Tuấn ngẫm nghĩ một giây rồi gật đầu. Cậu khóa xe, cùng cô đứng nép vào bóng tối giữa những bồn hoa dạ lan hương thơm ngát ở lối vào.

“Vậy thì nói chuyện một lát thôi đấy nhé.”

Hoàng Dung đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, khẽ kêu lên một tiếng thất vọng: “Chưa nói được mấy câu mà đã sắp mười rưỡi rồi. Ông đạp xe về đến nhà chắc cũng phải mười một giờ.”

Đột nhiên, cô quay đầu lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cậu đầy ranh mãnh: “Hay là mai tôi sang nhà ông chơi nhé? Nghe thằng Hoàng bảo nhà ông có máy điện tử. Dạy tôi chơi đi?”

“Được thôi. Mai mấy giờ bà qua?” Tuấn nghiến răng, quyết định trong chớp mắt rằng sẽ cho đám bạn thân “leo cây” vào ngày mai. Thành thật mà nói, so với việc ngồi la hét với đám con trai, thì việc chơi game cùng một cô gái đẳng cấp như Hoàng Dung – nhất là khi cậu đã gỡ bỏ được lớp phòng vệ trong lòng – xứng đáng hơn gấp vạn lần.

“Tôi sẽ gọi điện cho ông trước.” Mắt cô sáng rực lên, nụ cười rạng rỡ dưới ánh trăng khiến tim Tuấn hẫng một nhịp.

“Ừ, số điện thoại nhà tôi là…”

“Khỏi cần đọc, tôi điều tra ra từ lâu rồi. Chẳng qua trước đây ngại… với lại cũng hơi sợ ông nên chưa dám gọi thôi.” Hoàng Dung bĩu môi, cố tình tỏ vẻ tủi thân.

“Được rồi, thế tôi về đây. Mà công nhận… nhà bà giàu thật đấy.” Tuấn nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên nóc biệt thự, buông một câu cảm thán.

“Ông có muốn làm vệ sĩ cho tôi không?” Hoàng Dung đột nhiên kéo nhẹ vạt áo đồng phục của cậu, mỉm cười nói: “Sau mỗi buổi học thêm, ông chịu khó đưa tôi về nhà, được không?”

Tuấn ngẩn người. Với sự nổi tiếng của Hoàng Dung, nếu cô tuyên bố cần người đưa đón, chắc chắn đám con trai sẽ xếp hàng dài từ cổng trường, xe cộ vây kín như nêm. Vậy mà cô lại chọn cậu. Một cảm giác ưu việt len lỏi trong lòng Tuấn, cậu bỗng thấy mình oai phong lạ thường. Giờ thì cậu đã hiểu cảm giác của anh chàng hotboy lớp bên khi có thể toàn tâm toàn ý bảo vệ bạn gái mình.

“Thế bà có trả lương cho tôi không?” Tuấn đùa, dù trong lòng đã tự nguyện cộng thêm nửa tiếng vào lịch trình mỗi tối của mình.

“Nhắc đến tiền thì nhạt nhẽo lắm. Ông đòi cái khác đi. Ví dụ như… tôi sẽ nấu cơm cho ông ăn, hoặc là lấy thân báo đáp chẳng hạn?” Hoàng Dung lắc đầu cười khúc khích, mái tóc đuôi ngựa đung đưa sau lưng đầy tinh nghịch.

Một ý tưởng táo bạo bất chợt nảy ra trong đầu Tuấn. Cậu hít một hơi thật sâu, gom hết can đảm tích tụ mười mấy năm nay để thốt ra một câu lí nhí:

“Vậy… bà… bà cho tôi nắm tay được không?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Tuấn đã thầm trách bản thân hèn nhát. Rõ ràng trong đầu cậu đang tơ tưởng đến một nụ hôn để kiểm chứng xem “bùa yêu” mạnh đến mức nào, vậy mà đến phút chót lại “bẻ lái” thành nắm tay. Với tính cách phóng khoáng của Hoàng Dung, nắm tay chắc chẳng là cái gì to tát.

Hoàng Dung sững lại một chút, rồi bật cười thành tiếng, đôi má trắng trẻo hơi ửng hồng: “Chỉ thế thôi á? Tôi cứ tưởng ông sẽ đưa ra yêu cầu gì ‘đen tối’ như nhân vật nam trong truyện tranh cơ. Được thôi… Nhưng ông nhắm mắt lại, rồi đưa tay phải ra đây.”

“Nhắm mắt á?” Tuấn nhíu mày khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Thôi kệ, nắm tay cũng được. Dù sao đây cũng là bước tiến vĩ đại trong cuộc đời cậu rồi. Lần cuối cùng cậu nắm tay con gái là hồi tiểu học, bị cô giáo bắt cặp chơi trò chơi “kết đoàn”.

Ngay lập tức, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và mát lạnh, hơi đẫm mồ hôi vì hồi hộp, nhẹ nhàng luồn vào tay cậu. Những ngón tay thon dài của cô đan vào ngón tay cậu, siết nhẹ.

Cánh tay Tuấn căng cứng vì phấn khích, mọi giác quan như dồn cả vào lòng bàn tay để cảm nhận sự tiếp xúc dịu dàng ấy.

Nhưng bất ngờ, ngay giây tiếp theo, một thứ gì đó ấm áp, mềm mại và nóng bỏng hơn lòng bàn tay cô gấp ngàn lần, bất ngờ ấn chặt lên má cậu.

Một nụ hôn.

Tuấn mở choàng mắt. Cậu thấy Hoàng Dung đang đứng đó, tay vẫn nắm chặt tay cậu, khuôn mặt đỏ bừng như say rượu, ánh mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao.

Đêm hôm đó, Tuấn về nhà, nằm trằn trọc mãi trên giường. Cậu không sục cặc như mọi khi, mà chỉ nằm im lìm, tay sờ lên má, để mặc cho tâm trí trôi miên man cho đến khi trời hửng sáng mới thiếp đi vì kiệt sức.

Cho đến tận lúc chìm vào giấc ngủ, bên má cậu dường như vẫn còn nóng rực.

Cảm giác nóng bỏng ấy hằn sâu trên da thịt, như thể cô đã đóng một dấu triện sở hữu lên trái tim cậu vậy.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...