Bùa Yêu
Bùa Yêu Chương 9
Đến buổi học thêm thứ hai, Hoàng Dung vẫn tiếp tục chiến dịch “cầm cưa” của mình. Cô nàng nhanh chóng chiếm chỗ ngồi cùng bàn với Tuấn, thành thục chia một bên tai nghe cho cậu rồi cắm cúi đọc truyện tranh. Quả thực, chuyện học hành đối với Dung chẳng quan trọng lắm, sức học của cô chỉ lẹt đẹt ở mức trung bình. Cô nàng suy nghĩ rất đơn giản: chỉ cần đỗ vào một trường trung cấp nào đó để làm giáo viên mầm non là đủ. Vì vậy, việc phấn đấu trở thành học sinh giỏi chưa bao giờ nằm trong danh sách ưu tiên.
Thứ duy nhất khiến Hoàng Dung bận lòng lúc này chính là sự thờ ơ, lạnh nhạt của Tuấn. Nhìn cậu quay xuống nói chuyện với người khác, cô không giấu được cảm giác tủi thân và so bì:
“Không phải ông hay nói chuyện riêng với cái Nhung lắm sao? Sao với tôi ông lại không được như thế? Cả buổi chỉ biết im thin thít!”
Tuấn trợn mắt, uể oải cất cuốn sách tham khảo Toán vào ngăn bàn, thở dài: “Tôi biết nói gì với bà bây giờ? Từ hồi lớp 10 đến giờ, thực sự chúng ta nói chuyện với nhau chưa quá 5 câu. Tôi không biết bà thích chủ đề gì, lỡ nói vào cái bà không thích rồi lại bị chê là vô duyên thì sao?”
Như cố tình tìm chuyện để gây sự, Hoàng Dung khẽ hếch mũi, vẻ mặt đầy bất mãn chỉ vào cuốn truyện tranh đang đọc dở: “Tôi thực sự không thích kiểu người như Minami chút nào. Chẳng lẽ con trai các ông đều mê mẩn cái kiểu con gái cứ tỏ ra thanh cao, nắm buông không rõ ràng như vậy sao?”
“Minami mà là ‘kiểu đó’ á?”
Trong tâm trí Tuấn, những “nữ thần” như Koga Haruka hay Asakura Minami luôn chiếm giữ vị trí độc tôn. Đó là những hình mẫu lý tưởng mà huyền thoại Adachi Mitsuru đã dày công tạo ra. Anh lập tức phản bác theo bản năng:
“Ai bảo với bà là Minami đang diễn? Chẳng qua là con gái các bà không thích cô ấy thôi. Một cô gái vừa giỏi thể thao, học xuất sắc lại còn xinh đẹp tuyệt trần… bà không theo kịp người ta nên mới ghen tị đúng không?”
“Xì, tôi việc gì phải ghen tị với nhân vật trong sách!” Hoàng Dung bĩu môi không phục: “Thế tôi hỏi ông, rốt cuộc cô ta có thích Tatsuya hay không?”
“Tất nhiên là thích rồi, cả hai bọn họ…”
Không đợi Tuấn nói hết, Hoàng Dung đã ngắt lời: “Thích mà còn không chịu thừa nhận thì không phải ‘diễn’ thì là gì? Cứ suốt ngày đánh đố nhau. Thích thì nói một tiếng, muốn bên nhau thì cứ mạnh dạn mà đuổi theo. Nhìn con gái thời nay xem, yêu ghét rõ ràng, có phải tốt hơn không?”
Tuấn lầm bầm: “Ai cũng thẳng đuột như bà thì con trai bọn tôi đã chẳng phải khổ sở đoán già đoán non,” rồi thản nhiên thu dọn sách vở.
Hoàng Dung phồng má, đột nhiên cao giọng đầy ẩn ý: “Tôi thì làm sao? Tôi cũng muốn được người ta theo đuổi chứ, đâu có thích mình là người đi cầm cưa mãi. Nhưng ông muốn tôi ngồi im chờ đợi để nhìn chàng trai mình thích đi theo đuổi người khác à? Tại sao tôi phải làm thế?”
Câu hỏi quá mức thẳng thắn khiến Tuấn cứng họng. Ánh mắt tò mò của đám bạn cùng lớp đổ dồn về phía họ làm cậu nóng ran cả mặt. Tuấn vơ vội cái cặp sách, quăng ra sau lưng rồi buông một câu cộc lốc: “Tôi về đây,” sau đó đi thẳng ra cửa sau.
Trước khi bước ra khỏi lớp, cậu lén liếc nhìn lại. Hoàng Dung vẫn ngồi đó, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống cậu vừa bỏ lại, vẻ mặt thất thần.
Phải làm sao đây? Tuấn đạp xe như bay trên đường, tận dụng sự vắng vẻ của phố xá ban đêm để làm dịu đi cái đầu đang nóng bừng. Cậu thừa nhận mình không phải là kẻ sắt đá trước con gái. Sự chán ghét mà cậu cố tình dựng lên đang tan chảy nhanh chóng. Thậm chí, một giọng nói trong đầu cậu bắt đầu thì thầm: Hay là cứ yêu cô ấy đi? Dù sao nhỏ cũng đã ‘dính bùa’ rồi. Ít nhất thì đi bên cạnh cô gái này cũng rất vui vẻ. Biết đâu… mình sẽ thoát kiếp trai tân?
Một cô bạn gái xinh đẹp như thế, chẳng phải tốt hơn cảnh độc thân đi về lẻ bóng sao?
“Aaaa… Chết tiệt thật!” Tuấn vò mạnh mái tóc ngắn, hoàn toàn bị cuốn vào cuộc chiến giữa hormone tuổi dậy thì và lý trí.
Hoàng Dung chắc chắn là cố ý. Cô nàng hẳn đã gội đầu rất kỹ trước khi đi học. Lúc ngồi bên cạnh, mùi hương cam chanh mát lành từ tóc cô cứ thoang thoảng bay vào mũi cậu, len lỏi vào tim phổi, khiến cậu chẳng thể nào tập trung nổi vào bài vở.
Gió đêm thổi suốt chặng đường về mà người cậu vẫn nóng ran và khô khốc. Tuấn quệt mồ hôi trán, rẽ vào con dốc dẫn tới lối vào khu tập thể.
Nhưng cậu không ngờ, ngay khi vừa dựng xe định mở khóa cửa phòng, một bóng người quen thuộc cùng chiếc xe đạp màu đỏ đã xuất hiện ngay trước mặt, thở hồng hộc.
“Này… ông đạp xe bán sống bán chết làm cái gì thế hả? Tôi… tôi đuổi theo muốn hụt hơi luôn.” Dung bĩu môi, mắt liếc nhìn căn phòng đơn sơ của cậu, “Đây là nhà ông hả?”
“Sao bà lại đi theo tôi? Nhà bà… đâu có ở hướng này?” Tuấn nắm chặt quai cặp, hơi thở bỗng chốc trở nên gấp gáp.
Dưới ánh đèn vàng vọt treo trước hiên nhà, bộ đồng phục mùa hè mỏng manh của Hoàng Dung như trở nên trong suốt hơn. Ánh sáng tinh nghịch hắt lên người cô, phác họa rõ nét đường cong thắt eo mềm mại và ném thẳng hình ảnh đó vào đáy mắt Tuấn.
“Thì tôi muốn biết nhà ông, để sau này lỡ có nghỉ hè thì tôi vẫn đến tìm ông chơi được chứ sao?” Hoàng Dung cười tươi rói, tỉnh bơ nói tiếp: “Nghe nói bố mẹ ông đi công tác mấy tháng rồi, thế chủ nhật ông ăn uống kiểu gì?”
Tuấn cau mày, dù vẫn cố tỏ vẻ không vui nhưng giọng đã dịu đi nhiều: “Muốn tiết kiệm thì ăn mì gói, lười quá thì ra quán. Mà tôi toàn đi tụ tập bạn bè, lo gì chết đói.”
“Hôm nào tôi qua, cấm ông đi đâu đấy. Tôi sẽ nấu cơm cho ông ăn, tay nghề tôi không tệ đâu.” Hoàng Dung hất cằm tự hào, giọng điệu như thể cô đã sẵn sàng thực tập làm một người vợ hiền vậy.
Tuấn thở dài, nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, lòng dạ sắt đá cuối cùng cũng mềm nhũn. Cậu bước tới giúp cô giữ ghi-đông xe:
“Lau mồ hôi đi kìa. Nhà dì tôi ở đây, còn tôi sống với bà ngoại ở căn phía sau, đi sâu vào con hẻm này mới tới.”
Hoàng Dung bật cười khúc khích, lấy khăn tay ra lau mặt: “Cảm ơn nhé, coi như công sức tôi chạy hộc tốc theo ông nãy giờ không uổng phí. Ông vẫn còn chút lương tâm đấy.”
“Được rồi, biết nhà rồi thì về nhanh đi. Muộn lắm rồi, con gái đi đêm nhỡ gặp chuyện gì thì khổ.” Tuấn lấy chìa khóa, quay người mở cửa phòng, dắt xe của mình ra lại.
“Ơ, ông làm gì đấy? Muộn thế này còn định đi đâu?” Hoàng Dung ngơ ngác hỏi.
“Thì đưa bà về chứ đi đâu. Mười giờ đêm rồi, để bà tự đạp xe về, lỡ có chuyện gì xảy ra thì tôi hối hận cả đời à?”
Đôi mắt Hoàng Dung lập tức híp lại thành hai vầng trăng khuyết, cô vui vẻ reo lên: “Nhưng ông đã biết nhà tôi đâu mà đòi đưa về? Nhà tôi ở khu đô thị số 6, đường số 4, biệt thự số 15 nhé.”
“Tôi đi theo bà thì cần quái gì biết đường?” Tuấn đáp vẻ bất lực, nhưng tay chân đã sẵn sàng, “Sao bà nói nhiều thế nhỉ.”
“Hihi, vậy đi thôi!”
Tuấn đạp xe sóng đôi với Hoàng Dung.
Đây là lần đầu tiên cậu ở riêng với một cô gái lâu đến vậy, không có bất kỳ người quen nào xung quanh làm phiền. Những hàng cây và cột đèn đường lướt qua hai bên, gió mát rượi xua tan cái nóng hầm hập của đêm hè. Mọi thứ dễ chịu và êm đềm như một giấc mơ.
Và điều quan trọng nhất là, mỗi lần quay đầu sang nhìn, Tuấn đều thấy Hoàng Dung cũng đang mỉm cười nhìn mình.
Trước đây, cậu đã từng mơ mộng vô số lần cảnh mình lén nhìn Anh Đào, và hy vọng cô ấy sẽ quay lại bắt gặp ánh mắt si tình của cậu. Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra.
Còn bây giờ, trở thành người “được khao khát”, được một cô gái xinh đẹp dõi theo từng cử chỉ, trái tim Tuấn bỗng tràn ngập một niềm vui bí ẩn khó tả.
Những lời nói cứ thế tự nhiên tuôn ra. Cậu trò chuyện với Hoàng Dung rôm rả, tự nhiên như thể họ là đôi thanh mai trúc mã đã thân thiết từ rất lâu.
Và trên môi Tuấn, nụ cười đã nở tự bao giờ.
