Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bí Mật Gia Đình Hoa

Chương 4 : Nghi ngờ



Chương 3: Nghi ngờ

Sáng hôm sau, Hoa tỉnh dậy trong căn phòng khách nhà chị Ni, ánh nắng sớm len qua khe cửa sổ chiếu lên giường làm cô chớp mắt vài cái, đầu óc vẫn nặng trĩu vì men rượu đêm qua. Cơ thể ê ẩm lạ lùng, như vừa trải qua một cuộc chạy marathon dài, hai bên đùi non đau râm râm, eo thắt lưng mỏi nhừ, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một cảm giác sảng khoái dư âm khó tả, cái sự tê dại ngọt ngào lan tỏa từ lồn lên tận ngực làm cô bất giác rùng mình. Luân vẫn ngủ say bên cạnh, quay lưng ngáy khò khò, không hay biết gì. Hoa nằm yên một lúc, cố nhớ lại đêm qua – tiệc tùng vui vẻ, hát hò, men rượu thấm dần, rồi anh Hai dìu cô vào phòng… sau đó là khoảng trống mơ hồ xen lẫn những hình ảnh dâm đãng như giấc mơ: bàn tay thô ráp xoa bóp vú cô, cái miệng nóng hổi mút lồn làm cô quằn quại, rồi con cặc to dài đâm sâu nhấp mạnh khiến cô lên đỉnh ba lần liên tiếp, nước dâm phun ra ướt cả giường.

Hoa đỏ mặt, vội ngồi dậy kéo chăn che người, tay vô thức sờ xuống dưới. Quần lót ren vẫn mặc nguyên nhưng lệch lạc, cái lồn sưng mọng đau râm râm, bên trong nhơn nhớt lạ lùng, cô luồn tay vào kiểm tra thì giật mình – đầy tinh dịch đặc quánh, nóng hổi dư âm, chảy ra cả mép lồn và đùi non. Lên trên, kéo áo thun lên xem, hai bên bầu vú đỏ ửng dấu tay bóp mạnh, đầu ti vẫn nhạy cảm cương lên khi chạm nhẹ, như vừa bị mút bú thô bạo. Hoa nuốt nước bọt, tim đập thình thịch, nghi ngờ dâng trào – không lẽ không phải mơ? Ai đó đã đụ cô đêm qua, bắn tinh đầy trong lồn cô, làm cô sướng đến mức giờ cơ thể vẫn còn rung rẩy dư âm?

Nhưng rồi cô tự thuyết phục mình, lắc đầu xua đi. Chỉ có Luân nằm bên cạnh thôi, mà chồng cô say bí tỉ, làm gì có sức mà đụ mạnh bạo thế này. Còn anh Hai… anh Hai trước giờ tốt bụng lắm, hay đùa vui với vợ chồng cô, coi cô như em gái ruột, làm sao lại… Hoa đỏ mặt xấu hổ vì chính ý nghĩ tội lỗi ấy, tự nhủ chắc tại men rượu nặng cộng với những ham muốn âm ỉ bấy lâu bị kìm nén, nên mơ một giấc mơ dâm đãng đến thế. Nhưng cái cảm giác lên đỉnh ba lần kinh khủng ấy, cái sự thỏa mãn sâu thẳm mà Luân chưa bao giờ mang lại, vẫn len lõi trong tâm trí cô, nhớ mãi không quên. Ba phần tội lỗi vì đã “mơ” phản bội chồng, bảy phần sung sướng và thỏa mãn vì cuối cùng cơ thể cũng được vỗ về đúng cách, làm Hoa xấu hổ với chính mình, nằm yên một lúc lâu mới dám ngồi dậy vệ sinh sơ qua, lau sạch tinh dịch chảy ra từ lồn, mặt nóng bừng vì vừa sợ vừa… thèm thuồng.

Bữa sáng cả nhà quây quần ngoài sân, chị Ni đã dậy sớm nấu cháo giải rượu, ông Thành bà Phước cười nói rôm rả, thằng Bi với Trúc dọn bàn. Hoa bước ra, cố giữ vẻ bình thường, cười duyên chào mọi người, nhưng mắt cứ lén nhìn anh Hai đang bê bê đặt đặt. Anh Hai vẫn thế, cười toe toét vỗ vai Luân: “Tối qua say quá nhỉ cậu, anh dìu mãi mới vào giường được”, giọng trầm ấm bình thường, mắt nhìn cô thoáng qua không chút lạ lùng, chỉ bảo “Hoa ăn nhiều vào cho tỉnh rượu, mặt vẫn đỏ kìa”. Hoa cúi đầu, má hồng rực, thầm mắc cỡ và xấu hổ kinh khủng, không dám nhìn thẳng anh, chỉ ậm ừ “dạ cảm ơn anh Hai… đêm qua phiền anh quá”. Trong lòng cô nhẹ nhõm phần nào – anh Hai bình thường thế này, chắc chắn chỉ là giấc mơ thôi, mình đa nghi quá. Còn anh Hai thì thầm may mắn trong bụng, qua được cửa ải mà không lộ, con cặc lại lén cương lên khi nhớ lại cái lồn khít khao của em vợ đêm qua, nhưng ngoài mặt vẫn tỉnh bơ như không.

Ăn sáng xong, vợ chồng Luân Hoa chào mọi người về nhà nội, hẹn cuối tuần lại sang chơi. Trên đường về, Hoa ngồi sau xe máy Luân ôm chồng, gió thổi mát rượi, nhưng đầu óc cô vẫn quay cuồng với “giấc mơ” ấy, cái lồn vẫn nhạy cảm cọ vào yên xe làm cô khẽ rùng mình. Về đến nhà ông Mạnh bà Nga, cuộc sống hàng ngày lại tiếp tục: Hoa đi làm kế toán cho anh Lân, Luân làm IT cho anh Long, tối về ăn cơm gia đình, không khí đầm ấm như cũ.

Nhưng cảm giác ấy vẫn theo Hoa suốt, len lõi trong từng khoảnh khắc. Ban ngày làm việc, cô hay thất thần nhớ lại cái bàn tay thô ráp bóp vú, cái lưỡi liếm lồn làm cô phun nước. Tối nằm bên Luân, khi chồng cố gắng dạo đầu rồi đút con cặc cong cong vào nhấp vội vài cái đã xuất tinh, Hoa vẫn cười bảo “em sướng lắm anh ơi”, nhưng trong lòng trống rỗng, lồn vẫn ngứa ngáy không thỏa. Cô nằm đó, mắt mở thao láo trong bóng tối, tay lén sờ xuống tự ngoáy, tưởng tượng lại “giấc mơ” ấy – con cặc to dài đâm sâu, nhấp mạnh làm cô lên đỉnh liên tục – và lần nào cũng ra nhanh hơn, nước dâm tuôn nhiều hơn, kèm theo nỗi xấu hổ tội lỗi xen lẫn sung sướng không thể dập tắt.

Những ngày sau khi vợ chồng Luân Hoa về lại nhà nội, cuộc sống bề ngoài vẫn bình lặng như cũ: sáng đi làm, chiều về ăn cơm gia đình ông Mạnh bà Nga, cuối tuần đôi khi sang bên ngoại chơi cho vui. Nhưng sâu thẳm bên trong Hoa, cái “giấc mơ” đêm tiệc tẩy trần ấy cứ ám ảnh ngày càng rõ nét, len lỏi vào từng khoảnh khắc, khiến cô không thể nào quên. Ban ngày làm kế toán cho anh Lân, cô hay thất thần nhìn màn hình máy tính, tay vô thức sờ nhẹ lên ngực nhớ lại dấu đỏ ửng trên vú, hay siết chặt đùi khi nghĩ đến cái lồn đầy tinh dịch đặc quánh sáng hôm sau. Tối nằm bên chồng, cô càng nghi ngờ – tại sao cơ thể mình lại sướng dư âm đến thế, nếu chỉ là mơ?

Mỗi lần Luân muốn gần gũi, Hoa đều chiều chồng, cố gắng đáp lại để giữ gìn hạnh phúc gia đình. Luân vẫn thế, yêu vợ chiều vợ, dạo đầu chịu khó: hôn khắp người cô, mút vú liếm lồn đến khi Hoa ướt nhẹp rên rỉ, tay anh ngoáy sâu làm cô nóng ran. Con cặc anh cong cong mười lăm phân nổi gân guốc cương cứng đỏ au, đút vào lồn cô ra vào vài chục cái là anh run rẩy bắn tinh nóng hổi, thở hổn hển ôm vợ xin lỗi “anh yếu quá em ơi”. Hoa cười, vuốt tóc chồng bảo “em sướng lắm anh à, anh làm em thỏa mãn rồi”, nhưng trong lòng trống rỗng kinh khủng. Lồn cô vẫn ngứa ngáy co bóp vô ích, không lên đỉnh nổi, nước dâm chỉ rỉ ra chút ít chứ không phun mạnh như đêm ấy. Cô nằm đó, mắt mở thao láo trong bóng tối, so sánh thầm: con cặc chồng ngắn hơn, mỏng hơn, nhấp yếu ớt nhanh xuất, làm sao mang lại ba cơn cực khoái kinh hoàng như “giấc mơ” – con cu to dài mười tám phân đâm sâu tận tử cung, nhấp mạnh bền bỉ làm cô quằn quại hét sướng, tinh trùng bắn đầy nóng hổi sâu bên trong.

Càng quan hệ với Luân, sự nghi ngờ càng tăng – đêm ấy không phải mơ, có thật một người đàn ông lực lưỡng đã đụ cô trong cơn say, làm cô sướng đến mức giờ nhớ lại lồn vẫn ướt át. Và người đó… chỉ có thể là anh Hai, người dìu cô cuối cùng, người hay đùa giỡn đụng chạm suốt buổi tiệc. Hoa đỏ mặt xấu hổ tội lỗi, mặc cảm kinh khủng vì đã bị anh rể đụ mà không hay biết, lại còn phản ứng cơ thể hưởng thụ đến thế, lên đỉnh ba lần dưới con cặc anh. Cô tự nhủ phải kìm nén, phải quên đi, không được để lộ, càng không được phụ chồng tốt bụng như Luân. Vì thế, Hoa hạn chế sang nhà bên ngoại, đặc biệt nhà anh chị Ni – lấy cớ bận việc công ty, hay mệt mỏi ở nhà nội nghỉ ngơi, dù chị Ni bà Phước hay gọi sang ăn uống chơi bời.

Nhưng cuộc sống gia đình hai bên thông gia gần gũi, tránh mãi cũng không được. Có cuối tuần ông Thành bà Phước tổ chức ăn uống chung, hay chị ba Mỹ sinh nhật, cả nhà ngoại lại tụ họp, anh Hai tất nhiên có mặt. Hoa cố giữ vẻ bình thường, cười nói duyên dáng như cũ, nhưng tim đập thình thịch mỗi lần chạm mắt anh. Anh Hai thì vẫn thế bề ngoài: cười toe toét, trêu đùa mọi người, vỗ vai Luân kể chuyện công việc, nhưng với Hoa thì khác. Ánh mắt anh hay lướt qua thân hình cô lâu hơn, dừng lại ở khe ngực khi cô mặc áo mỏng, hay cái mông tròn khi cô cúi nhặt đồ, đôi khi còn “vô tình” chạm tay vào eo cô lúc bê đồ giúp, hay vỗ nhẹ mông khi đùa “em dâu về quê béo tốt thế này, anh vỗ phát cho may mắn”. Hoa giật mình đỏ mặt, đẩy tay anh cười gượng “anh Hai hư quá”, nhưng sâu thẳm lồn lại ngứa ngáy vì cái chạm thô ráp ấy, giống hệt bàn tay bóp vú ngoáy lồn đêm say.

Cuối tuần sau đúng sinh nhật chị Ni, cả nhà ngoại lại rộn ràng từ sáng sớm. Chị Ni gọi điện mời vợ chồng Luân Hoa sang sớm để chuẩn bị, rồi cả đám kéo ra nhà hàng đặt tiệc linh đình như mọi năm. Hoa do dự mãi mới quyết định đi – không phải vì muốn gần anh Hai, trời ơi không, cô chỉ muốn chứng thực mối nghi ngờ đang ngày càng lớn trong lòng, muốn nhìn thẳng vào mắt anh để xem có thật đêm tiệc tẩy trần ấy là sự thật hay chỉ là giấc mơ dâm đãng do men rượu và ham muốn kìm nén quá lâu. Cô tự nhủ chỉ đi để quan sát thôi, không để xảy ra chuyện gì nữa, nên ban đầu định mặc kín đáo: áo sơ mi dài tay, quần jeans dài, tránh lộ da thịt để anh Hai không có cớ lợi dụng mà “hiếp” cô lần nữa trong cơn say.

Nhưng ý trời cứ như trêu ngươi. Ba chị em Ni, Mỹ và Hoa ngồi bàn chuyện ăn mặc, chị Ni hào hứng bảo “sinh nhật chị cả mà, phải mặc đẹp chứ, ra nhà hàng sang trọng, mặc kín như đi làm đồng à?”. Chị Mỹ cười khúc khích đồng tình, lôi từ tủ ra mấy bộ váy dự tiệc, ép Hoa thử theo. Hoa từ chối mãi không nổi, đành chiều chị em, chọn một chiếc váy xanh lá cây ôm sát, cổ chữ V khoét vừa phải nhưng đủ lộ khe ngực sâu hun hút, eo thon bó chặt, váy ngắn quá gối tôn lên đôi chân dài trắng mịn, lớp vải mỏng nhẹ làm nổi bật làn da trắng như sữa và ba vòng sexy khó giấu. Chị Ni mặc đỏ, chị Mỹ mặc đen, cả ba chị em đẹp rực rỡ, nhưng Hoa vẫn nổi bật nhất – khuôn mặt trái xoan môi hồng tóc dài buông xõa, đôi bầu vú căng tròn lấp ló đường viền áo lót ren, cái mông tròn lẳn cong lên mỗi bước đi, khiến cả nhà hàng khi đoàn vào bàn ai cũng ngoái nhìn, mấy ông phục vụ nuốt nước bọt, cánh đàn ông bàn bên lén lút bình phẩm “con bé mặc xanh kia ngon thế nhỉ”.

Luân ngồi bên vợ thì hãnh diện ra mặt, cười tươi suốt buổi tiệc, tay khoác vai Hoa khoe với mọi người “vợ tôi về quê mà càng ngày càng xinh, phải không mọi người?”. Ông Thành bà Phước cười vang, chị Mỹ Trúc khen tới tấp. Chỉ có anh Hai là khác. Anh ngồi đối diện, mắt cứ dán vào Hoa đầy ẩn ý, lướt từ khuôn mặt đỏ hồng xuống khe ngực phập phồng theo nhịp thở, rồi xuống eo thon và đôi chân bắt chéo gợi tình. Trong đầu anh quay cuồng hình ảnh đêm ấy: lớp váy này cởi ra thì bên trong là cơ thể ngọc ngà trắng mịn, đôi bầu vú căng mọng đầu ti đỏ au, cái lồn không lông hồng hào khít khao co bóp quanh con cu anh, nước dâm tuôn ra ngọt lừ. Anh Hai liếm môi vô thức, ánh mắt đầy ý vị thèm thuồng, con cặc dưới bàn ăn bắt đầu cương lên đau điếng. Tất cả không qua mắt Hoa – cô nhận ra từng cái nhìn ấy, tim đập thình thịch, nghi ngờ càng tăng thêm một bậc, lồn vô thức ngứa ngáy vì nhớ lại cảm giác bị anh đụ sướng điên dại.

Tiệc tàn, mọi người lại kéo nhau về nhà anh Hai làm tăng hai, mang theo rượu “ông uống bà khen” đợt trước và ít đồ khô mực nướng hải sản thừa. Không khí vui vẻ, tiếng cười nói vang vọng sân nhà. Mọi người đã uống nhiều ở nhà hàng nên giờ ngà ngà say hết, ông Thành bà Phước làm vài ly rồi bảo mệt về trước, anh Ba chị Mỹ ôm con cũng đi ngủ sớm vì mai còn việc. Chỉ còn anh chị Ni và vợ chồng Hoa ngồi lại nhậu tiếp, cụng ly cười đùa rôm rả. Hoa để giải đáp nghi ngờ, cố tình uống rất nhiều, nhưng khéo léo nhả ra sau mỗi ngụm hoặc giả vờ nuốt mà thực ra để rượu tràn khóe môi, chỉ thấm đủ để người lâng lâng gần tới giới hạn say, đầu óc vẫn tỉnh táo quan sát.

Về late, mọi người thay đồ thoải mái ở nhà. Chị Ni mặc đồ bộ rộng, Luân mặc quần đùi áo thun, còn Hoa cố ý thay bộ kín đáo nhất mang theo: quần dài áo dài tay, cài khuy tận cổ, mặc kỹ lưỡng để tránh bị lợi dụng trong “lần kiểm tra” tối nay. Giống lần trước, cả ba Luân, chị Ni và Hoa đều ngà ngà say nặng dần, Luân gục trước, chị Ni theo sau. Anh Hai nghiêm túc hẳn, không đùa giỡn đụng chạm như Hoa lo sợ, mà lần lượt dìu từng người lên phòng: đầu tiên là chị Ni vào phòng chính, rồi dìu Luân vào phòng khách, cuối cùng dìu Hoa nhẹ nhàng đặt nằm xuống giường bên cạnh chồng, còn kéo chăn đắp kín cho cô, giọng trầm ấm “ngủ ngon nhé em, say quá rồi”. Hoa nằm đó, tim đập thình thịch quan sát qua khe mắt, thấy anh Hai hành xử như một người anh cả đúng mực, không chút đụng chạm thừa, nghi ngờ đột ngột lung lay – không lẽ mình hiểu lầm thật? Không lẽ đêm ấy chỉ là mơ, còn anh Hai vẫn tốt bụng như xưa? Cô đỏ mặt hổ thẹn với chính mình, xấu hổ vì đã nghi ngờ anh rể đến mức chủ động “kiểm tra” thế này, nằm yên chờ mọi thứ yên ắng để thở phào nhẹ nhõm.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...