Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bí Mật Gia Đình Hoa

Chương 18 : Tránh mặt



Chương 14: Tránh mặt

Trúc ngồi trên mép giường, cơ thể trần truồng nóng ran mồ hôi hưng phấn còn sót lại, đôi bầu vú căng tròn phập phồng thở dốc, mu lồn láng mịn hồng hào vẫn co bóp giật giật dư âm nước dâm thủy tuôn ra thấm ướt ga giường nhớp nháp long lanh dưới ánh đèn vàng mờ. Cô bé nhìn Luân đứng đó, con cu to dài cương cứng lung lay trước mặt đỏ au bóng loáng nhớt nhờn, mùi nam tính thoang thoảng làm lồn cô bé ngứa ngáy thêm lần nữa, nhưng đột nhiên một cảm giác sợ hãi xen lẫn hỗn loạn dâng trào kinh khủng – mình sắp bị đút thật rồi, đau không, có thai không, chị Hoa biết thì sao, gia đình tan nát thì sao – làm nước mắt Trúc bật trào nức nở.

“Em sợ…”

Giọng Trúc run run vụng về vang lên yếu ớt, nước mắt lăn dài trên má hồng lúm đồng tiền.

Trúc ôm chặt lấy Luân, tấm thân mỏng manh bé nhỏ tuổi mới lớn nép sát vào ngực anh run rẩy khóc nức nở, nước mắt thấm ướt áo thun ba lỗ mỏng của anh nóng ran mồ hôi nam tính.

Luân không biết nói gì, dục vọng tội lỗi dâng trào bị giọt nước mắt ấy đẩy lùi ngay lập tức, anh chỉ vòng tay ôm chặt tấm thân mỏng manh bé nhỏ của Trúc vào lòng mình, tay vuốt nhẹ lưng trần trắng muốt trượt nhớp nháp mồ hôi hưng phấn còn sót lại, cảm giác da thịt cô bé mát mẻ non nớt run rẩy dưới ngón tay thô ráp làm anh vừa đau lòng vừa kích thích khó tả.

Một lúc sau tiếng khóc nhỏ dần, chỉ còn tiếng nấc nhẹ khe khẽ, Trúc ôm chặt tấm lưng săn chắc của Luân, tay nhỏ nhắn siết nhẹ áo anh, rồi ngước mặt lên nhìn anh – khuôn mặt trái xoan giàn giụa nước mắt nhưng vẫn nổi bật vẻ đẹp tuổi mới lớn trong trẻo, mắt long lanh đỏ hoe, môi hồng hé mở run run, má hồng lúm đồng tiền nông nông ướt át nước mắt.

Hai người nhìn nhau thật lâu trong im lặng, mắt Luân đầy dục vọng tội lỗi xen lẫn đau lòng, mắt Trúc hỗn loạn sợ hãi xen lẫn hưng phấn còn sót lại, không khí phòng nặng nề ấm áp dục vọng và nước mắt.

Bất ngờ Trúc nhõm người lên hôn mạnh vào môi Luân, môi hồng ép sát môi anh chụt chụt cuồng nhiệt vụng về tuổi mới lớn lần đầu chủ động, răng cô bé cắn nhẹ môi dưới anh đau điếng tê dại, tay nhỏ nhắn chụp lấy con cu đang cương cứng bóp mạnh một cái làm Luân đau điếng rùng mình giật giật nhớt nhờn rỉ ra thêm từ đầu khấc.

Trúc đẩy Luân ra nhẹ nhàng, giọng nhỏ nhẹ run run nhưng kiên quyết.

“Anh về phòng đi… mọi người gần về rồi…”

Luân nhìn Trúc một lần nữa, mắt lướt qua cơ thể trần truồng trẻ trung đầy sức sống của cô bé ngồi giường – làn da trắng sữa mịn màng lấp lánh mồ hôi, đôi bầu vú căng tròn núm vú nhỏ hồng au cương nhẹ, eo thon mu lồn láng mịn ướt át nước dâm thủy long lanh – dục vọng tội lỗi dâng trào lần cuối nhưng anh kìm lại, đứng dậy lấy quần áo mặc vào nhanh chóng, lòng rối bời không nói nên lời.

Trúc ngồi đó nhìn theo từng hành động của anh, khóe miệng cười mỉm không biết đang nghĩ gì – đắc thắng xen lẫn hỗn loạn, hưng phấn xen lẫn sợ hãi.

Luân đi ra khỏi phòng đóng nhẹ cửa lại, chỉ còn Trúc ngồi nude trên giường ngẩn ngơ một mình, hai tay ôm chặt đầu gối co ro trắng mịn nép vào ngực, lúc khóe miệng cười mỏng manh đắc thắng, lúc lại ứa nước mắt lăn dài hỗn loạn sợ hãi, lồn tuổi mới lớn vẫn co bóp giật giật dư âm nước dâm thủy tuôn ra thấm ga giường nhớp nháp, lòng cô bé rối bời không biết nghĩ gì nữa.

Luân về phòng mình tắm lại nước lạnh xối xả để tỉnh táo, nhưng nội tâm dậy sóng kinh khủng – nhiều cảm giác xen lẫn hỗn loạn: tội lỗi nặng nề vì suýt làm chuyện ấy với em vợ nhỏ, kích thích không xua tan được vì cơ thể Trúc xinh đẹp trẻ trung non nớt nóng bỏng tuổi mới lớn, vú to tròn núm nhỏ hồng au, mu lồn láng mịn nước dâm thủy ngọt ngào, tiếng rên khẽ vụng về làm anh nghiện ngẩm, dù biết sai trái nhưng cảm giác ấy quá ngon ngọt tê dại làm anh không thể quên.

Bên ngoài, tiếng Hoa và mẹ về shopping vang lên từ sân, cười nói vui vẻ rôm rả mang túi đồ vào nhà, không biết rằng ở hai căn phòng trên lầu vừa diễn biến những tâm trạng hỗn loạn khác nhau hoàn toàn.

Sáng hôm sau khi vợ chồng Luân Hoa dậy chuẩn bị ăn sáng, Trúc đã đi học sớm từ lúc nào, Luân không gặp được để chào hỏi hay nhìn mặt cô bé, lòng anh thoáng trống rỗng lạ lùng.

Những cuộc hợp mặt gia đình sau đó, Trúc ít tham dự hơn, hoặc ngồi chút rồi viện cớ “em đi học thêm ạ” đứng dậy đi mất, vẫn vui vẻ xinh tươi cười duyên với mọi người, nhưng đã loáng thoáng pha lẫn sự chững chạc hơn tuổi mới lớn – mắt cúi xuống khi chạm mắt Luân, má hồng nhẹ khi anh nói chuyện, tránh ngồi gần.

Tần suất gặp mặt của Luân và Trúc càng ít đi, làm anh thơ thẩn hơi chút buồn bã mất mát không hiểu sao, hình ảnh cô bé trần truồng vụng về đê mê cứ ám ảnh mãi trong đầu, dục vọng tội lỗi âm ỉ không dập tắt được…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...