Bí Mật Gia Đình Hoa
Chương 11 : Trúc xinh Trúc mọc đầu đình
Chương 2: Trúc xinh Trúc mọc đầu đình
Trúc năm nay vừa tròn mười tám, cái tuổi mà người ta hay bảo con gái đẹp nhất, đang độ xuân thì căng tràn nhựa sống, thân hình mới lớn nhưng đã lộ rõ những đường cong khiến cánh con trai trong lớp mười hai cứ lén nhìn, nuốt nước bọt. Cô bé thừa hưởng gần như toàn bộ ưu điểm từ mẹ Phước và chị Hai Hoa – dáng người cao ráo, da trắng mịn như sữa, mái tóc dài đen nhánh hay buộc đuôi gà cao lộ cái cổ thon thả, khuôn mặt trái xoan mắt to môi hồng tự nhiên, cười lên là lộ hàm răng trắng đều và đôi má lúm đồng tiền nông nông. Nhưng điều khiến Trúc nổi bật nhất là thân hình cân đối, không thô kệch mà mềm mại cuốn hút: đôi bầu ngực to vừa tay ôm, căng tròn săn chắc dưới lớp áo phông mỏng hay áo đồng phục học sinh, eo gọn thon thả lọt vào lòng bàn tay, và cái mông nảy nở cong vểnh mỗi lần đi lại hay ngồi xuống ghế, làm quần jeans ôm sát hay váy ngắn học sinh càng tôn lên đường cong chết người.
Ai gặp Trúc cũng bảo “con bé nhà bà Phước xinh thế, lớn lên chắc khối thằng chết mê”, và đúng thế thật. Trong lớp mười hai, mấy thằng con trai hay tìm cớ tỏ tình, nào tặng quà, nào nhắn tin đêm khuya, nào rủ đi chơi riêng, thậm chí mấy anh lớn hơn ở xóm cũng lân la bắt chuyện. Nhưng Trúc đều từ chối khéo, cười duyên bảo “em còn học, chưa nghĩ chuyện yêu đương đâu anh”, mắt cúi xuống má hồng hồng. Cô bé mơ lớn lắm, muốn thi đỗ đại học tốt, kiếm học bổng du học nước ngoài, thoát khỏi cái thị trấn nhỏ này để xem thế giới rộng lớn ra sao. Vì thế, Trúc chăm chỉ học hành, tối nào cũng ngồi bàn đèn đến khuya, chỉ thỉnh thoảng nghỉ ngơi bằng cách sang nhà chị Hai chơi, hoặc nghe anh rể Luân kể chuyện Sài Gòn.
Từ ngày vợ chồng chị Hoa về quê sống, Trúc hay sang nhà nội hơn, lấy cớ thăm chị nhưng thực ra là để bám theo anh Luân hỏi han đủ thứ. Luân quý em vợ nhỏ, coi như em gái ruột, nên chịu khó kể: nào cuộc sống Sài Gòn hối hả, xe cộ kẹt cứng giờ tan tầm, nào quán ăn ngon phố cổ, nào chỗ chơi cuối tuần, nào cách thuê nhà trọ rẻ mà an toàn cho sinh viên. Trúc ngồi lắng nghe, mắt sáng rỡ, miệng há ra hỏi dồn dập “anh Luân ơi, ở SG học đại học có khó không anh? Thuê phòng trọ thế nào cho rẻ? Ăn uống ngoài đường có ngon không anh? Có chỗ nào chơi đẹp để chụp hình không anh?”. Luân cười, vuốt tóc cô bé “em cứ yên tâm, khi nào đậu đại học vào đó học, anh chị đón em về chơi, dẫn đi hết, thậm chí tìm phòng trọ gần trường cho em luôn”. Trúc cười khúc khích, má hồng lên vì vui, giọng ngọt ngào “anh Luân tốt quá, em thích nghe anh kể mãi thôi”.
Ban đầu, Trúc chỉ xem anh Luân như anh rể tốt bụng, người đàn ông thành phố lịch sự, hay cười, hay giúp đỡ. Nhưng dần dần, không biết từ lúc nào, cô bé thấy thích nghe giọng anh nói – giọng trầm ấm miền Nam pha chút miền Bắc vì ở quê lâu, kể chuyện chậm rãi hấp dẫn, mỗi lần anh cười mắt híp lại làm Trúc thấy ấm áp lạ lùng. Có những buổi chiều sang chơi, Trúc ngồi sát bên anh trên ghế sofa nhà nội, nghe kể mà mắt không rời mặt anh, lòng bồi hồi vu vơ. Đêm về nằm trên giường phòng mình, Trúc hay nghĩ lan man đến anh Luân – anh cao ráo, vai rộng, tay săn chắc vì hay tập thể dục, mùi xà bông nam tính thoang thoảng khi ngồi gần. Cô bé đỏ mặt tự nhủ “mình nghĩ linh tinh gì thế này, anh Luân là anh rể chị Hoa mà”, nhưng rồi tay vô thức sờ nhẹ lên ngực mình qua lớp áo ngủ mỏng, cảm giác nóng ran lan xuống bụng dưới, lồn tuổi mới lớn ngứa ngáy lạ lùng dù chưa hiểu rõ.
Trúc dù mới mười tám, chưa từng yêu ai, chưa từng để thằng con trai nào chạm sâu vào người, nhưng thời đại này thì mọi thứ chẳng khó biết. Mạng xã hội, phim ảnh, chuyện bạn bè kể lể trong giờ ra chơi, rồi những bài báo giật gân trên điện thoại – tất cả làm cô bé hiểu rõ mồn một chuyện nam nữ là thế nào. Trúc biết con trai nhìn mình ra sao: ánh mắt lén lút dán vào ngực khi cô mặc áo phông mỏng ngày hè, hay nhìn theo cái mông cong vểnh khi cô đi xe đạp đến trường. Cô bé cũng tự ngắm mình trong gương phòng riêng mỗi tối, vuốt nhẹ từ cổ xuống eo, xuống đùi, tự nhủ “mình đẹp thật, ngực to thế này, mông nảy thế này, da trắng mịn thế này… chắc khối thằng mê chết”. Và đúng thế, mấy thằng trong lớp hay ngoài xóm cứ tìm cớ tiếp cận, nhưng Trúc đều lắc đầu, cười trừ, lòng chỉ nghĩ đến chuyện học hành, vào đại học Sài Gòn, kiếm học bổng du học.
Nhưng có một người ngoại lệ khiến Trúc thắc mắc mãi không thôi: anh rể Luân. Anh cao ráo, đẹp trai kiểu đàn ông thành phố, giọng nói trầm ấm, hay cười híp mắt, vậy mà chẳng bao giờ nhìn cô bé bằng ánh mắt thèm thuồng như đám con trai khác. Hoặc giả vờ không nhìn? Trúc nghĩ lan man, nằm trên giường đêm khuya lăn qua lăn lại, tay vô thức sờ lên ngực mình qua lớp áo ngủ mỏng, núm vú cương nhẹ vì gió đêm mát mẻ từ cửa sổ hắt vào. Sao anh Luân lại thế nhỉ? Anh có vợ đẹp như chị Hoa rồi, hay anh… không thấy mình hấp dẫn?
Tính hiếu thắng tuổi mới lớn nổi lên, cộng với sự tò mò về chuyện nam nữ mà cô bé chỉ biết qua mạng, làm Trúc bắt đầu thử. Có lần Luân chở cô bé về nhà ngoại sau buổi học thêm, Trúc ngồi sau xe máy ôm eo anh từ phía trước chặt hơn cần thiết, ép đôi bầu ngực căng tròn mới lớn sát vào lưng anh qua lớp áo phông mỏng, cảm giác núm vú cọ vào lưng anh làm cô bé đỏ mặt rùng mình. Nhưng Luân vẫn bình thường, cười hỏi “em ngồi chắc chưa, gió mạnh đấy”. Không chút phản ứng, không cứng người, không gì cả. Lần khác, khi vợ chồng chị Hoa về ngoại chơi, Trúc chạy ra ôm anh Luân mừng rỡ từ phía trước, ép sát người vào ngực anh, ngực cô bé phập phồng cọ vào bụng anh, nhưng Luân chỉ cười xoa đầu “em lớn thế này rồi còn ôm anh như con nít”. Trúc thất vọng, về phòng nằm nghĩ mãi, tay lén sờ xuống dưới qua lớp quần short, chỗ ấy ngứa ngáy lạ lùng dù chưa hiểu rõ.
Rồi có lần Trúc biết chắc vợ chồng chị Hoa về ngoại cuối tuần, Luân sẽ vào phòng khách nhà ngoại cất đồ như mọi khi. Cô bé cố tình ở lại phòng ấy, giả vờ đang thay đồ khi nghe tiếng anh bước vào. Trúc chỉ mặc mỗi bộ đồ lót ren mỏng màu hồng mẹ mua cho “lớn rồi mặc cho đẹp”, đứng trước gương quay lưng về cửa, đôi bầu ngực căng tròn lấp ló qua lớp ren mỏng, cái mông cong vểnh trắng mịn lộ gần hết qua quần lót nhỏ xíu. Tim cô bé đập thình thịch vì hồi hộp, má đỏ bừng, tự nhủ “xem anh Luân phản ứng thế nào, chắc chắn anh sẽ ngẩn ngơ nhìn mình…”. Cửa phòng hé mở, Luân bước vào tay xách túi đồ, mắt anh thoáng nhìn thấy Trúc trong bộ đồ lót rồi lập tức quay đi, giọng bình tĩnh “ôi xin lỗi em, anh không biết em đang thay đồ, em nhớ đóng cửa cẩn thận nhé, anh để đồ ngoài này vậy”. Anh đặt túi xuống sàn rồi quay ra ngay, đóng cửa nhẹ nhàng, không chút lúng túng hay nhìn lâu hơn.
Trúc đứng chết lặng trước gương, mắt đỏ hoe vì thất vọng xen lẫn tổn thương. Anh Luân… anh ấy thấy mình mặc đồ lót thế này mà vẫn bình thường? Không nuốt nước bọt, không nhìn trộm, không gì cả? Hay cơ thể mình… không đẹp như mình tưởng? Ngực chưa đủ to, mông chưa đủ cong, da chưa đủ mịn để làm anh rể… phản ứng? Cô bé ngồi vật xuống giường, tay ôm ngực qua lớp ren mỏng, nước mắt lăn dài, lòng tự ti dâng lên lần đầu tiên dù ngoài mặt vẫn cười duyên với mọi người. Về phía Luân, anh chỉ xem Trúc như em gái nhỏ, yêu vợ hết mực nên chẳng bao giờ có suy nghĩ đen tối. Dù thoáng thấy thân hình cô bé trong đồ lót – ngực to căng, mông cong vểnh tuổi mới lớn – anh cũng chỉ nghĩ “con bé lớn rồi, phải cẩn thận đóng cửa”, rồi quên ngay, lòng vẫn chỉ có Hoa. Anh đã có vợ đẹp, biết rõ chuyện nam nữ, nên những thứ ấy với anh chỉ bình thường như thấy em gái thay đồ ngày xưa.
