Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bí Mật Gia Đình Hoa

Chương 10 : Thỏa mãn nhưng không đánh mất bản thân



Quyển 2: GenZ

Chương 1: Thỏa mãn nhưng không đánh mất bản thân

Sau những phút giây điên cuồng ấy, khi cả hai nằm thở hổn hển trên giường, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt ga, tinh trùng còn sót lại từ lồn Hoa chậm rãi chảy ra nhớp nháp xuống đùi non, anh Hai ôm cô một lúc lâu, tay vuốt nhẹ lưng cô như muốn níu giữ. Hoa nằm yên trong vòng tay anh, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, lòng rối bời đủ thứ cảm xúc – thỏa mãn đến tê dại vì cuối cùng cơ thể cũng được vỗ về đúng cách, nhưng tội lỗi dâng trào như sóng dữ vì đã sa ngã hoàn toàn, phản bội chồng, phản bội chị gái ruột. Cô khẽ đẩy anh ra, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết “anh… buông em ra đi… mình phải dọn dẹp, mọi người sắp về rồi”. Anh Hai nhìn cô một lúc, mắt đầy dục vọng còn sót lại, nhưng rồi gật đầu, lặng lẽ mặc quần áo.

Hoa bước vào nhà tắm, mở vòi nước nóng xối xả lên người, kỳ cọ mạnh như muốn rửa sạch mọi dấu vết – tinh trùng đặc quánh còn dính trong lồn, mùi da thịt anh Hai thoang thoảng trên da, những vết đỏ ửng trên vú và mông vì bị bóp mạnh. Nước nóng xối lên làm cô rùng mình, lồn vẫn râm râm đau nhưng co bóp dư âm mỗi khi nhớ lại con cặc to dài đâm sâu nhấp mạnh. Cô khóc thầm dưới vòi sen, tự hỏi sao mình lại để mọi chuyện đi xa thế này, sao cơ thể lại hưởng thụ đến mức chủ động bú cu nuốt tinh như con điếm dâm đãng. Nhưng lạ thay, sau nước mắt là một cảm giác nhẹ nhõm lạ lùng – như nút thắt ham muốn âm ỉ bấy lâu được cởi mở, tâm hồn thăng hoa hơn, không còn trống rỗng mỗi đêm nằm bên Luân.

Xong xuôi, Hoa mặc lại váy lụa mỏng, chải tóc gọn gàng, cố giữ vẻ mặt bình thường. Anh Hai cũng thay đồ xong, nhìn cô một lúc như muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ cười “đi thôi em, mọi người chờ”. Hai người ra quán cafe, ngồi chung bàn với chị Ni, Luân và mọi người, cười nói rôm rả như chẳng có gì xảy ra. Chị Ni gắp thức ăn cho em gái “Hoa ăn nhiều vào, mặt tái thế kia”, Luân ôm vai vợ “tối qua say nặng quá em nhỉ, giờ tỉnh chưa?”. Hoa cười duyên, gật đầu, mắt lén nhìn anh Hai ngồi đối diện – anh vẫn tỉnh bơ, kể chuyện vui cho mọi người nghe, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua cô đầy ý vị. Không ai nghi ngờ gì, mọi thứ diễn ra bình thường như bao buổi tụ họp gia đình khác. Chỉ có anh Hai và Hoa giữ điều bí mật đen tối ấy trong lòng, như một vết sẹo không thể xóa.

Trên đường về nhà nội chiều ấy, Hoa ngồi sau xe Luân, ôm chồng, gió quê mát rượi thổi qua làm cô tỉnh táo hơn. Cô nghĩ mãi về những gì đã xảy ra, vượt qua giới hạn bản thân đến mức không ngờ, nhưng sâu thẳm bên trong, cô vẫn giữ được bản tâm – cô yêu Luân, yêu chị Ni, yêu gia đình hai bên, và chuyện với anh Hai chỉ là phút yếu lòng, là “giấc mơ” tội lỗi do ham muốn kìm nén quá lâu. Lần sau gặp riêng anh Hai – có lần anh nhắn tin rủ sang nhà ngoại “giúp việc này việc nọ” – Hoa từ chối khéo, tránh tạo điều kiện, dù anh cố thuyết phục bằng ánh mắt thèm thuồng hay lời nói bóng gió. Cô kiên quyết “anh… chuyện đó xem như giấc mơ thôi, đừng bao giờ nữa, vì chị Ni, vì anh Luân, vì em… em không muốn mất hết tất cả”. Anh Hai thở dài, nhưng rồi cũng gật đầu, dù mắt vẫn lộ vẻ tiếc nuối.

Khúc mắc được cởi mở phần nào, tâm hồn Hoa thăng hoa lạ lùng. Cô mở lòng hơn với cuộc sống, cười nhiều hơn, hòa nhập nhanh với gia đình nội ngoại. Cuộc sống vợ chồng cũng vui vẻ hạnh phúc hơn hẳn – Luân từ ngày về quê, không khí trong lành, ít áp lực máy tính, lại hay tập thể dục sáng chiều với bố Mạnh, sinh lý cải thiện rõ rệt. Con cặc anh cứng hơn, bền hơn, những đêm gần gũi, anh nhấp mạnh mẽ hơn trước, dù vẫn nhanh xuất nhưng Hoa đã biết cách hưởng thụ, tự ngoáy thêm để lên đỉnh, lòng thỏa mãn phần nào mà không còn trống rỗng. Luân vẫn bản chất vui vẻ, yêu vợ hết mực, hay giúp việc nhà, cuối tuần dẫn vợ đi chơi, mua quà nhỏ, đối xử tốt đẹp với cả hai bên nội ngoại như con ruột.

Anh hay kể chuyện Sài Gòn cho mấy đứa em bên ngoại nghe – nào cuộc sống thành phố hối hả, nào quán ăn ngon, nào chỗ chơi đẹp – làm bọn nhỏ thích mê, mắt sáng rỡ. Đặc biệt là Trúc, em gái út của Hoa, sắp thi đại học xong vào Sài Gòn học, suốt ngày quấn quýt hỏi anh rể “anh Luân ơi, ở SG thuê nhà thế nào, ăn uống ra sao, có nguy hiểm không anh?”. Luân cười, kể chi tiết, hứa “khi nào em vào học, anh chị đón em về chơi, dẫn đi lòng vòng”. Hoa nhìn chồng kể chuyện mà lòng ấm áp, tự nhủ mình may mắn có người chồng tốt thế này, và bí mật với anh Hai sẽ mãi chôn chặt, không để ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...