Bản năng của vợ
Chương 9 : Cơn co giật hụt hẫng qua đi, để lại một khoảng lặng
Chương 8:
Cơn co giật hụt hẫng qua đi, để lại một khoảng lặng.
Không gian im lặng đến mức làm ù tai. Tiếng thở dốc nặng nhọc của bốn người hòa vào tiếng sóng biển đều đặn ngoài xa. Mùi hương trong phòng đã biến đổi. Không còn là mùi rượu vang và nến thơm kích thích nữa. Giờ đây là một mùi hương đậm đặc, nguyên thủy và trần trụi: mùi mồ hôi mằn mặn, mùi dịch thể và mùi tanh nồng, đặc trưng của tinh dịch.
Bốn cơ thể trần trụi nằm trên chiếc giường xộc xệch, dính nhớp. An nằm bất động, mắt dán lên trần nhà, nhìn vào một điểm vô định. Tâm trí nàng trống rỗng, như thể một phần quan trọng trong nàng vừa bị khoét đi, để lại một cái hố đen ngòm. Nàng từ từ liếc nhìn xuống bụng mình. Vũng tinh dịch của Minh đang dần nguội đi, lớp màng mỏng bên trên bắt đầu khô lại, tạo ra một cảm giác căng nhẹ, lạnh lẽo, dính nhớp khó chịu trên da. Nàng cảm thấy bị phơi bày, trần trụi theo một cách còn hơn cả khi không mặc gì.
My là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô ta ngồi dậy, uể oải nhưng hoàn toàn không một chút ngượng ngùng. Cô vươn vai, những khớp xương kêu răng rắc, mái tóc rối bù càng làm tăng thêm vẻ hoang dã. Tùng cũng ngồi dậy, nhìn về đống tinh trùng vương vãi trên bụng vợ, rồi nhìn An.
My với lấy ly nước trên bàn, uống một ngụm, rồi nhìn hai người đàn ông bằng ánh mắt lém lỉnh của một người chủ trò đang tổng kết ván bài.
“Thế nào, hai quý ông? Bên trong chúng tôi thế nào?”
Sau đó, cô ta quay sang An, người vẫn đang nằm bất động. Một nụ cười vừa như thông cảm, vừa như trêu chọc tàn nhẫn nở trên môi My.
“Sao thế em gái? Trông mặt thất vọng thế?” Ánh mắt My cố tình lướt xuống vũng tinh dịch trên bụng An. “À… Chị hiểu rồi. Tiếc nhỉ? Lần đầu mà lại không được vào trong. Phần hay nhất lại bỏ lỡ mất rồi. Chị đây cũng thấy tiếc nè.”
Lời nói của My như những mũi kim tẩm độc, châm thẳng vào sự hụt hẫng và xấu hổ của nàng. An không đáp lại. Nàng chỉ biết làm một hành động duy nhất: kéo vội tấm chăn lụa lên, che đi cơ thể và cái “bằng chứng” đó. Nàng quay mặt vào trong, bờ vai khẽ run lên.
“Thôi, muộn rồi. Bọn anh về nhé.” Tùng đứng dậy, giọng anh ta khô khốc..
Họ mặc lại quần áo trong một sự im lặng. Mọi cử động đều trở nên ngượng nghịu. Chỉ có Minh và My là vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Khi họ ra đến cửa, My nói với theo, giọng điệu bình thản như thể họ vừa cùng nhau xem một bộ phim: “Ngủ ngon nhé hai người. Hẹn gặp lại.”
Trên lối đi rải sỏi về villa, An không dám nhìn Tùng. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo đã mọc lên giữa họ. Nàng đi nhanh hơn, gần như chạy, chỉ muốn thoát khỏi anh. Nàng lao vào phòng tắm trước và khóa cửa lại.
Đứng trước tấm gương lớn, nàng nhìn thấy một con người khác. Tóc tai rối bời, mắt đỏ ngầu. Và trên bụng, vệt tinh dịch đã khô đi, để lại một màng mỏng, bạc phếch trên làn da ửng đỏ.
Và rồi, nàng đột nhiên dùng móng tay, cào mạnh lên da mình. Nàng không cảm thấy đau, chỉ có một ham muốn điên cuồng là phải gột sạch nó. Nàng cào điên dại cho đến khi da ửng đỏ, bỏng rát. Rồi nàng đấm nhẹ vào đùi mình, một hành động tự trừng phạt đầy căm ghét. “Mày đã làm cái quái gì vậy? Tại sao mày lại gật đầu? Yếu đuối! Thật yếu đuối!”
Khi An bước ra, quấn trong chiếc áo choàng tắm, mắt đỏ hoe, nàng ngồi thụp xuống mép giường. Tùng tiến lại, ngồi xuống bên cạnh. Anh ta chỉ im lặng, cho nàng không gian để vỡ òa. Sau một hồi lâu nức nở trong im lặng, An mới có thể cất tiếng, thú tội với vị thẩm phán của đời mình.
“Em xin lỗi…” nàng thì thầm, giọng vỡ vụn. “Em xin lỗi, Tùng à… Em không biết tại sao mình lại… đồng ý…”
Tùng ôm lấy nàng, vuốt lưng. “Shhh… không sao cả…”
Anh ta để nàng bình tĩnh lại một chút, rồi nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Ánh mắt anh ta không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn sâu sắc và phức tạp. “An à, đừng xin lỗi anh. Em phải hỏi anh có ổn không mới đúng.”
An ngơ ngác. “Anh…”
Tùng hít một hơi thật sâu. “Anh ghen,” anh nói, giọng anh khàn đi. “Anh ghen điên lên được khi thấy gã đó chạm vào em. Khi anh ta… ở bên trong em. Tim anh như bị ai bóp nghẹt vậy.”
Những giọt nước mắt bất ngờ trào ra từ khóe mắt An. Nước mắt của sự tội lỗi và nhẹ nhõm.
“Nhưng rồi…” Tùng tiếp tục, ánh mắt anh giờ đây lại ánh lên một sự mãnh liệt kỳ lạ. “…khi anh nhìn thấy em… cách em rên rỉ, cách cơ thể em co giật… cách em đạt được khoái cảm mà chính anh cũng chưa từng mang lại được… Cơn ghen đó, nó lại biến thành một thứ khác. Thật điên rồ, An à. Nhưng càng ghen và càng nhìn em được thỏa mãn, anh lại càng yêu em hơn. Yêu em đến phát điên.”
Anh ta nghiến lấy môi nàng. Một nụ hôn ngấu nghiến, đầy chiếm hữu, như đang cố gắng xóa đi hương vị của kẻ khác. Anh ta xé toạc chiếc áo choàng tắm của nàng, vật nàng ngửa ra giường. Hành động của anh ta không có sự dịu dàng thường ngày; nó thô bạo, gấp gáp, như sự trừng phạt và tha thứ hòa làm một.
An hoàn toàn phục tùng. Đây là cách để chuộc lỗi. Anh ta tiến vào một cách mạnh bạo, một sự xâm nhập đầy quyền lực để khẳng định lại chủ quyền. Nhưng tâm trí An lại phản bội. Hình ảnh về Minh bất chợt xen vào: cảm giác bị nong rộng, những cú thúc đầy uy lực. Nàng nhắm chặt mắt, cố gạt bỏ, nhưng chính những ký ức cấm kỵ đó lại khiến cơ thể nàng phản ứng mạnh hơn. Dịch của nàng tuôn ra ồ ạt, âm đạo co bóp mãnh liệt.
Tùng, cảm nhận được sự đáp lại cuồng nhiệt bất thường của vợ, càng khiến anh ta thúc vào như một con thú. Cả hai lao vào nhau, gắn kết lại bằng bản năng trần trụi nhất.
Cơn cực khoái của An là một sự bùng nổ phức tạp, pha trộn giữa tình yêu dành cho Tùng, cảm giác tội lỗi, và sự kích thích âm ỉ từ ký ức cấm kỵ. Họ gầm lên cùng một lúc, ôm ghì lấy nhau, thở hổn hển, kiệt sức.
Khi đã bình tĩnh lại, Tùng hôn lên mái tóc rối bời của An, thì thầm. “Thấy không? Chỉ có chúng ta thôi. Luôn là như vậy. Giờ thì ngủ đi em. Chuyện ở đảo, chúng ta hãy coi như nó không có thật. Chỉ là một giấc mơ hoang đường. Khi về lại Sài Gòn, mọi thứ sẽ trở lại bình thường, anh hứa.”
Nàng cảm thấy an toàn tuyệt đối. Anh đã tha thứ. Nàng nép vào lòng anh, chìm vào giấc ngủ.
