Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bản năng của vợ

Chương 7 : Buổi chiều dài như cả thế kỷ. An đã đưa ra quyết định, nàng ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây ở ban cô



Chương 6:

Buổi chiều dài như cả thế kỷ. An đã đưa ra quyết định, nàng ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế mây ở ban công, tay siết chặt thành ghế, cố gắng neo mình vào thực tại. Trước mặt nàng là một khung cảnh tuyệt đẹp: mặt biển lam ngọc trải dài đến tận chân trời, tiếng sóng vỗ rì rào đều đặn. Nhưng trong tâm trí nàng không có chút bình yên nào. Những con sóng nội tâm đang đập vào vách đá lý trí của nàng một cách điên cuồng. Những kẻ bệnh hoạn. Hai chữ đó cứ lặp đi lặp lại, là giọng nói mà nàng vẫn dùng để phán xét thế giới, giờ lại quay sang phán xét chính mình.

Nhưng rồi cơ thể nàng phản bội. Một cơn co thắt nhẹ nơi hạ bộ, một ký ức không mời mà đến về cơn cực khoái điên cuồng đêm qua, và một luồng nhiệt âm ỉ lại bắt đầu lan tỏa từ bụng dưới, như một lời nhắc nhở trơ trẽn về điều nó thật sự khao khát.

Bữa tối như một màn tra tấn. Nàng ngồi đối diện Tùng, cố gắng mỉm cười, cố gắng trò chuyện, nhưng mỗi miếng thức ăn đều như nghẹn lại trong cổ họng. Vị ngọt của con tôm hùm, vị béo của miếng phô mai… tất cả đều vô vị trước sự lo âu và một niềm mong chờ tội lỗi đang cào xé dạ dày nàng.

Trở về phòng để chuẩn bị. Khoảnh khắc đó, một mình, là tồi tệ nhất. Nàng đứng trước chiếc vali mở toang. Vali của nàng, luôn được sắp xếp một cách ngăn nắp và logic, giờ đây như một mớ hỗn độn tượng trưng cho tâm trí nàng. Nàng nên mặc gì? Một bộ pijama lụa kín đáo để thể hiện sự phòng thủ cuối cùng? Hay một chiếc váy ngủ trong suốt như một lời đầu hàng sớm? Lòng kiêu hãnh và bản năng chiến đấu với nhau. Cuối cùng, nàng chọn một chiếc váy lụa màu xanh biển đơn giản. Nó đủ kín đáo để giữ lại chút thể diện, nhưng cũng đủ mềm mại, dễ dàng để cởi bỏ. Nàng xịt lên người loại nước hoa quyến rũ nhất của mình, và tiến ra ngoài nơi Tùng đang chờ.

Khi Tùng và An đến villa, không khí đã khác hẳn. Vẫn là không gian đó, vẫn là tiếng nhạc jazz du dương, nhưng sự căng thẳng hữu hình đến mức có thể cảm nhận được trong từng hơi thở.

“Hôm nay nhé, đã chơi là phải công bằng,” My lên tiếng ngay khi họ vừa ngồi xuống. Giọng cô vui vẻ, nhưng ánh mắt thì sắc lẹm, không cho phép ai có đường lui. “Tối qua cởi lắt nhắt quá, mất cả hứng. Tối nay,” cô ta dừng lại, ánh mắt lướt qua An một cách đầy chủ đích, “đếm 1 2 3, tất cả cùng cởi. Coi như cho nhau một bất ngờ nha”

Tim An đập loạn xạ. Khi My bắt đầu đếm, “MỘT!”, Tùng đã đưa tay cởi cúc áo. “HAI!”, My đã đứng dậy, tay đặt hờ lên khóa váy. An như bị cuốn theo một dòng nước xiết không thể chống cự.

“BA!”

Những mảnh vải đồng loạt rơi xuống. An cảm thấy choáng váng, như thể không khí bị hút hết ra khỏi phổi. Dưới ánh đèn vàng ấm, bốn cơ thể hoàn toàn trần trụi. Nàng theo phản xạ đưa hai tay bắt chéo, che đi vùng nhạy cảm và cặp ngực của mình. Hành động phòng thủ bản năng đó chỉ càng làm nàng trông yếu thế và bối rối hơn so với sự tự tin trần trụi, gần như thách thức của ba người còn lại.

Minh không nhìn đi đâu hết. Ánh mắt anh ta bỏ qua tất cả, dán thẳng vào vùng tam giác nhỏ mà bàn tay An đang cố che đậy. Giọng anh ta trầm xuống đưa ra lời khen ngợi đầy thán phục .

“Công nhận, âm đạo của An đẹp thật đó. Gọn gàng, hồng hào.”

Mặt An đỏ bừng như lửa đốt. Lời khen trần trụi đó như một cái tát, vừa làm nàng xấu hổ, vừa gieo vào lòng nàng một sự phấn khích bệnh hoạn.

My ngay lập tức bĩu môi, giả vờ hờn dỗi, nhưng ánh mắt lấp lánh ý cười, biến cuộc trò chuyện thành một sàn đấu. ”

Đẹp nhất trong những cái anh từng thấy à? So với của em thì sao?”

Minh cười lớn, vòng tay ôm eo vợ, kéo cô lại gần một cách đầy chiếm hữu. Anh ta nói rất khéo, như một chính trị gia đang xoa dịu các phe phái. “Của em cũng đẹp, mỗi người một vẻ. Nhưng phải thừa nhận của An có nét rất đặc biệt. Tất nhiên,” anh ta ghé sát, hôn lên vai vợ mình, “còn bên trong thì vợ anh là nhất rồi.”

“Khiếp, ông đã được nhét vào đâu mà biết là không bằng,” My đánh yêu vào ngực chồng, nhưng ánh mắt cô ta lại liếc về phía An, như thể đang kiểm tra phản ứng.

Sự im lặng ngượng ngùng bao trùm. Minh nhìn sang Tùng. Ánh mắt anh ta giờ đây không còn đơn thuần là đùa cợt nữa, nó đầy tò mò trần trụi, của một kẻ sành sỏi muốn trao đổi kinh nghiệm.

“Này Tùng, nói thật xem nào. Bên trong em An… cảm giác thế nào vậy?”

Tùng cười gượng, rõ ràng lúng túng. Anh cố gắng biến nó thành một trò đùa. “Haha… anh Minh hỏi câu này thì chịu rồi. Chỉ biết là… rất tuyệt thôi.”

My cười khúc khích trước sự bối rối của họ. Cô ta không buông tha. Con mồi An vẫn chưa bị dồn vào chân tường. Cô ta quay sang, tấn công trực diện, giọng ngọt như mật nhưng lời lẽ sắc như dao.

“Thế dương vật Tùng cảm giác thế nào vậy An?”

Gọng kìm siết lại. Lý trí của An gào lên, im đi, đứng dậy và bỏ về ngay! Nhưng lòng tự tôn của một người phụ nữ luôn kiểm soát mọi thứ không cho phép nàng tỏ ra yếu thế. Im lặng lúc này là thừa nhận thất bại. Nàng buột miệng, giọng nói thoát ra từ cổ họng khô khốc, vừa là để trả lời, vừa là để phản công.

“À… cũng sướng chị ạ.” Nàng cố gắng ngước lên, ép mình nhìn thẳng vào My, rồi liếc mắt sang Minh, ném lại quả bóng. “Em thấy của anh Minh cũng to mà.”

Một khoảnh khắc im lặng. Rồi My phá lên cười, một tiếng cười chiến thắng. Con mồi đã tự chui đầu vào bẫy.

“Thế à? Vậy…” My nhướn mày, “em có muốn thử không?”

An đỏ mặt, cúi gằm xuống, không biết trả lời sao. Nàng đã thua.

“Thôi không đùa nữa, trêu cô ấy quá rồi,” Minh vỗ tay, phá tan không khí. “Chúng ta lên giường nào.”

Tiếng cười đã phá tan sự ngượng ngùng, nhưng An cảm thấy mình đã thất bại. Toàn thân nàng nóng ran, và bên dưới đã bắt đầu râm ran, ẩm ướt một cách đáng xấu hổ.

Họ di chuyển lên chiếc giường lớn, ngồi gần nhau. Hơi ấm từ da thịt trần trụi của những người khác tỏa ra, tạo thành một bầu không khí đặc quánh. Rồi mọi thứ diễn ra tự nhiên, Tùng bắt đầu hôn An, một nụ hôn sâu, ướt át, có vị của whisky và sự liều lĩnh. Tay anh ta không còn vuốt ve một cách dịu dàng nữa, mà trở nên chiếm hữu hơn, một bàn tay siết chặt eo nàng, bàn tay còn lại luồn ra sau gáy, giữ chặt để nụ hôn thêm sâu.

Ngay bên cạnh, An có thể nghe rõ tiếng chép môi, tiếng thở dốc khi Minh hôn My. Khác với sự mãnh liệt của Tùng, nụ hôn của họ lại chậm rãi, trêu chọc và đầy kỹ thuật. An liếc trộm và thấy tay Minh đang làm một việc mà Tùng chưa bao giờ làm. Những ngón tay anh ta không bóp mạnh lấy vú My, mà đang vê tròn, se nhẹ núm vú đã cương cứng của cô ta. My rên lên một tiếng khe khẽ, lưng cô ta ưỡn ra. Trong vô thức, An cũng ưỡn ngực mình về phía Tùng, như lời đòi hỏi câm lặng.

Rồi Tùng nhẹ nhàng để An nằm ngửa ra, hai chân nàng buông lỏng. Gần như cùng lúc, My cũng tách ra khỏi Minh. Cô ta quỳ xuống, và với ánh mắt đầy phô diễn hướng về phía Tùng và An, cô ta từ từ đưa miệng lại gần dương vật của chồng. An nghe thấy tiếng mút mát ướt át đầu tiên. Cảnh tượng và âm thanh đó quá trần trụi. Nàng vội nhắm mắt lại.

Nàng đang nằm đó, được Tùng vuốt ve. Nhưng nàng cảm thấy một ánh mắt đang dán chặt vào mình, nặng trịch như một vật thể hữu hình. Nàng từ từ mở mắt.

Đó là Minh.

Dù đang được vợ chăm sóc một cách cuồng nhiệt, nhưng mắt anh ta lại nhìn thẳng vào nàng, không một chút che giấu. Rồi ánh mắt anh ta từ từ di chuyển xuống dưới, như một chiếc đèn pha quét qua ngực, qua bụng, và dừng lại, dán chặt vào cửa mình hé mở của An.

Ánh mắt trần trụi và thèm khát đó như một cái chạm vô hình. Nó kích thích hơn cả những cái vuốt ve của Tùng. Nàng cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt nóng rực lan ra từ bụng dưới. Cửa mình nàng co thắt lại, rồi một dòng dịch ấm nóng bất ngờ tuôn ra, một cách không thể kiểm soát.

Nhận thấy cơ thể nàng run lên và đôi chân khẽ co lại, Tùng biết tín hiệu đã đến. Anh ta không cho nàng thời gian suy nghĩ. Anh ta cúi xuống. Lưỡi anh ta nóng bỏng, lướt một đường từ đùi non của nàng lên trên, khiến nàng giật nảy. Và rồi, anh ta bắt đầu màn trình diễn của mình, tấn công dồn dập vào hạt nhân khoái cảm của nàng.

Cùng lúc đó, My, như thể đã chờ sẵn, trườn đến bên cạnh. An giật mình khi cảm nhận một bàn tay ấm áp, không phải của Tùng, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình. Nàng định co người lại, nhưng My đã thì thầm, giọng ma mị: “Thả lỏng đi em… Cứ cảm nhận thôi.”

Bàn tay đó từ từ di chuyển lên, không vồ vập, mà trêu ngươi. Nó lướt qua eo, qua xương sườn. An nín thở. Rồi nó bao trọn lấy một bên vú của nàng, cảm giác mềm mại và xa lạ đến mức rùng mình. Tùng ở dưới càng lúc càng mãnh liệt hơn. Khi sự kháng cự trong ánh mắt nàng đã tan biến, bị nhấn chìm bởi làn sóng khoái cảm, My mới cúi xuống, dùng miệng bao lấy bên ngực còn lại. Lưỡi cô ta lướt vòng quanh, rồi bất ngờ mút mạnh vào đầu vú đã cương cứng.

An bị tấn công tổng lực. Nàng quằn quại, cơ thể như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng cho một vụ nổ. Tiếng rên rỉ không thể kiềm chế thoát ra khỏi môi nàng.

Đột ngột.

Tất cả dừng lại.

Cả Tùng và My cùng rút lui. Sự kích thích dồn dập biến mất, để lại An trong một trạng thái hụt hẫng, bức bối đến phát điên.

Một tiếng rên rỉ thất vọng, gần như tức giận, bật ra từ cổ họng nàng. Nàng mở choàng mắt, nhìn họ một cách cầu xin, như một con nghiện đang vã thuốc. Cơ thể nàng vẫn còn run rẩy, gào thét đòi được giải thoát.

My mỉm cười, một nụ cười của kẻ đã giăng bẫy và thấy con mồi đang giãy giụa một cách tuyệt vọng. Đó là nụ cười của một kẻ chiến thắng tuyệt đối.

“Muốn ra phải không em?” Giọng cô ta như một con quỷ thì thầm, ngọt ngào nhưng đầy ác ý.

Cô ta không cho An thời gian để trả lời. My trườn đến gần, rồi với một hành động không thể ngờ tới, cô ta nắm lấy bàn tay đang co quắp vô định của An. Làn da của My nóng rực. Cô ta kéo tay An về phía Minh, người đang quỳ gần đó, im lặng quan sát như một con mãnh thú chờ đợi.

Dương vật của anh ta, cương cứng đến tím lại, sừng sững trong không khí.

My dẫn tay An đến gần vật thể nóng bỏng đó, ép những ngón tay run rẩy của An bao quanh lấy thân gậy cứng rắn. An giật nảy mình. Lần đầu tiên, nàng chạm vào một dương vật không phải của chồng mình. Nó lớn hơn, dày hơn, và tỏa ra một sức nóng đầy sinh lực. Nàng có thể cảm nhận rõ từng đường gân nổi cộm dưới những ngón tay mình.

“Của chồng chị tuyệt lắm,” My thì thầm vào tai An, hơi thở của cô ta phả vào cổ nàng, “cứ thử đi em, đừng ngại.” Rồi My liếc về phía Tùng, người cũng đang nhìn họ chăm chú, ánh mắt phức tạp, nửa phấn khích nửa đau đớn. My liếm môi. “Chị nhìn của anh Tùng cũng thèm lắm rồi.”

Một cách vô thức, hoàn toàn theo bản năng, những ngón tay nàng siết nhẹ lại. Nàng cảm nhận vật thể trong tay mình giật lên một nhịp. Nàng khẽ di chuyển bàn tay mình lên xuống một chút.

Đó là tín hiệu.

Thấy An đã hoàn toàn bị khuất phục, My buông tay nàng ra. “Thôi nào chồng yêu, anh Tùng qua đây với em,” cô ta nói, giọng đã trở lại vẻ vui vẻ thường ngày. Cô ta kéo Tùng về phía mình và bắt đầu BJ cho anh ta, tạo ra một sân khấu hoàn hảo cho màn kịch chính.

Mọi thứ đã được định đoạt. Minh bắt đầu di chuyển về phía An.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...