Bản năng của vợ
Chương 5:
An tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng, quen thuộc. Cơ thể ê ẩm một cách dễ chịu, như thể vừa trải qua một buổi tập luyện căng thẳng. Theo thói quen, nàng bước vào phòng tắm lát đá cẩm thạch mát lạnh. Tiếng nước từ vòi sen chảy xuống ào ào như một bức tường âm thanh, tạm thời ngăn cách nàng khỏi thế giới. Nàng đứng dưới làn nước ấm, bắt đầu các bước vệ sinh cá nhân một cách máy móc. Tâm trí nàng vẫn trống rỗng, một khoảng lặng quý giá, chỉ còn cảm giác thư thái của một giấc ngủ sâu và không mộng mị. Cho đến khi, nàng tắt vòi nước và ngẩng lên nhìn vào tấm gương lớn, đẫm hơi nước.
Nàng đứng đó, hoàn toàn trần trụi, những giọt nước lăn dài trên da.
Và rồi, như một cánh cửa sắt nặng nề đập sầm lại, ký ức đêm qua ập về.
Nó không phải là một cuộn phim mờ ảo bị rượu làm nhòe đi. Nó là những hình ảnh sắc lẹm, tàn nhẫn, hiển thị trong đầu nàng với một sự rõ ràng đáng ghê tởm.
Trò chơi “Ba Cây”. Những tiếng cười ngà ngà.
Minh, Tùng, My… Ba cơ thể trần trụi, xa lạ và quen thuộc, dưới ánh đèn vàng vọt.
Cảm giác ngón tay mình run rẩy, lạnh toát khi móc vào hai bên mép chiếc quần lót lụa, mảnh vải cuối cùng che đậy sự tỉnh táo.
Phập. Âm thanh ướt át khi My ngồi lên người Minh.
Bành bạch. Tiếng da thịt trần trụi va chạm, lặp đi lặp lại.
Tiếng rên rỉ của chính mình, lạc đi, hoang dã.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Nàng vội vã quấn chiếc áo choàng tắm bằng vải bông dày quanh người, siết chặt dây đai như thể nó có thể giữ cho cơ thể đang tan rã của nàng được nguyên vẹn. Tim nàng đập thình thịch, mạnh đến nỗi nàng có thể nghe thấy tiếng nó dội vào màng nhĩ.
An bước ra khỏi phòng tắm. Ánh nắng buổi sáng chói lòa hắt vào từ ban công, nơi Tùng đang ngồi. Anh đã mặc quần áo chỉnh tề, chiếc áo polo trắng phẳng phiu, tay cầm ly cà phê, đang lướt tin tức trên điện thoại. Anh là hiện thân của trật tự và sự kiểm soát tất cả những gì nàng vừa đánh mất. Anh ngẩng lên, và vẻ mặt bình thản của anh ngay lập tức biến mất khi thấy nét hoảng hốt, bối rối trên gương mặt nàng. Anh lập tức đặt điện thoại xuống bàn.
“Dậy rồi à em?” anh nói, giọng vẫn dịu dàng như mọi khi. Anh bước tới, kéo nàng vào lòng. Nàng khẽ run lên trong vòng tay quen thuộc ấy. Mùi hương của anh, mùi cà phê và mùi nước hoa quen thuộc – đáng lẽ phải là một liều thuốc an thần, nhưng giờ đây nó lại làm nổi bật sự xa lạ dơ bẩn của những mùi hương khác vẫn còn ám ảnh trong tâm trí nàng.
“Đêm qua…” An thì thầm, giọng nàng lạc đi, vỡ vụn. “Em…”
“Shhh… anh biết rồi.” Bàn tay Tùng vuốt nhẹ sau lưng nàng. “Tại chúng ta vui quá thôi. Say cả rồi mà. Đừng nghĩ nhiều. Nó chỉ là một tai nạn vui vẻ.”
“Tai nạn vui vẻ.” Những chữ đó giống như một cái phao cứu sinh, nhưng cũng giống như một lời nói dối tinh vi. Nàng bấu chặt lấy nó. Nàng nép vào người anh, tìm kiếm sự an toàn trong cái pháo đài mà chính nàng đã mở cửa cho quân thù đêm qua. Bữa sáng được dọn ra ban công. Nàng cố gắng ăn vài miếng trái cây, nhưng vị ngọt của chúng thật lạc lõng. Tâm trí nàng cứ trôi đi, trở lại tấm nệm xộc xệch, dính nhớp.
Sau bữa sáng, Minh lái chiếc xe điện của resort đến đón Tùng đi xem sân golf. An ra tiễn chồng. Khi Minh bước xuống xe để chào, nàng không thể không liếc xuống. Chỉ một cái liếc trộm, nhưng đủ để hình ảnh đêm qua hiện lên một cách sống động: dương vật của anh ta, trần trụi, cương cứng, to và dày hơn của Tùng. Một sự thật sinh học trần trụi khiến mặt nàng nóng bừng. Nàng vội quay đi, cảm giác như một kẻ phạm tội bị bắt quả tang.
Khi chiếc xe đã đi khuất, An ở lại villa một mình. Cả một ngày dài trống rỗng và im lặng đến đáng sợ ở phía trước. Nàng ra hồ bơi, cố gắng đọc sách. Nhưng những con chữ chỉ nhảy múa trước mắt, vô nghĩa. Tâm trí nàng như một cái máy chiếu hỏng, cứ lặp đi lặp lại những thước phim không mong muốn. Khoảnh khắc nàng đứng dậy và cởi đồ trước mặt ba người. Tại sao mình lại làm vậy? Tại sao lại ưỡn mông về phía Minh? Một cơn sóng xấu hổ dâng lên, nhưng ngay sau đó, như một dòng nước ngầm, là một luồng điện kích thích mờ ảo, bệnh hoạn.
Bực bội với chính mình, nàng vào phòng, chộp lấy điện thoại. Nàng bật trình duyệt riêng tư lên. Lần này, nàng không tìm kiếm một cách bâng quơ. Những ngón tay nàng gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa cụ thể, những câu hỏi mà lý trí của nàng đang gào thét:
“Tại sao bị kích thích khi xem người khác làm tình?”
“Soft swing lần đầu, cảm giác như thế nào.”
Nàng lướt đọc. Đọc những dòng tâm sự ẩn danh trần trụi. Và lần đầu tiên, chúng không còn kinh tởm nữa. Nàng thấy mình trong đó, trong sự bối rối, trong sự xấu hổ, trong cả sự phấn khích tội lỗi. Và rồi, ký ức về lời khen của Minh ập đến, rõ mồn một như thể anh ta đang thì thầm bên tai nàng. “Đẹp quá. Âm đạo của em… thật hoàn hảo.”
Một luồng nhiệt nóng rực đột ngột chạy từ bụng dưới xuống hai đùi. Nàng cảm nhận rõ ràng một chút dịch ấm áp đang từ từ rỉ ra, thấm vào lớp vải lót mỏng. Cơ thể nàng, một lần nữa, lại đang phản bội lại lý trí một cách trắng trợn. Nàng nhắm mắt lại. Trong một thoáng, một hình ảnh không mời mà đến hiện lên sau mí mắt: cảnh dương vật của Minh đang từ từ tiến vào bên trong mình, cảm giác căng tức, xa lạ.
“Đồ ăn ở đây không tệ, phải không?”
An giật bắn mình, mở choàng mắt, hoảng sợ trước chính suy nghĩ của bản thân. Tiếng nói bất ngờ kéo nàng về thực tại. Nàng ngơ ngác nhìn quanh. Nàng đang ngồi ở một chiếc bàn trống trong nhà hàng bên bãi biển, không hề nhớ mình đã đi bộ lang thang đến đây từ lúc nào. My đang đứng đó, mỉm cười thân thiện, tay cầm hai ly nước.
“Chị… chị My,” An lắp bắp, cảm thấy như mình vừa bị bắt quả tang đang làm một việc dơ bẩn, dù chỉ là trong suy nghĩ.
My không đợi câu trả lời. “Chị ngồi cùng được chứ?” Cô kéo ghế ngồi xuống, đẩy một ly nước về phía An.
“Minh và Tùng chắc phải đến chiều mới xong. Đàn ông và mấy trò của họ, em lạ gì.”
Họ bắt đầu nói những chuyện phiếm
Về đồ ăn, về thời tiết. My là một người nói chuyện rất có duyên, khiến An dần dần cảm thấy thoải mái hơn. Khi họ cùng nhau đi bộ trở về villa dọc theo bãi biển, My mới đột nhiên chuyển chủ đề.
“Chị biết em đang nghĩ gì, An. Bối rối, một chút xấu hổ, nhưng cũng cực kỳ tò mò, phải không?”
My nhìn thẳng vào mắt nàng, và An cảm thấy như thể mọi lớp ngụy trang của mình đều bị nhìn thấu. Nàng chỉ biết im lặng gật đầu.
My mỉm cười cảm thông. “Lắng nghe này. Rượu chè có thể là chất xúc tác, nhưng nó không tạo ra những cảm xúc không tồn tại. Nó chỉ giải phóng những thứ đã có sẵn bên trong em. Điều em cảm nhận đêm qua là thật. Và nó không có gì sai cả.”
“Chị có một đề nghị,” My tiếp tục khi họ đã về gần đến villa. “Tối nay là đêm cuối cùng. Chúng ta hãy làm lại một lần nữa. Lần này, không rượu, không trò chơi. Hoàn toàn tỉnh táo và có kiểm soát. Em và Tùng ở một bên, chị và Minh ở một bên. Coi nó như một cách để em đối diện và hiểu rõ ‘căn phòng bí mật’ đó của mình. Em nghĩ sao?”
Lời đề nghị đó, sau một ngày dài giằng xé, bỗng trở nên như một lối thoát, một câu trả lời.
“Em… em không biết,” An lắp bắp. “Em cần phải hỏi ý kiến anh Tùng.”
“Đương nhiên rồi,” My mỉm cười. “Cứ từ từ suy nghĩ.”
Chiều hôm đó, An và Tùng đi dạo trên bãi biển. Ánh hoàng hôn nhuộm cả một khoảng trời màu cam đỏ rực rỡ. Nàng kể lại lời đề nghị của My cho Tùng nghe, giọng nàng vẫn còn do dự, như thể đang thăm dò phản ứng của anh.
Tùng lắng nghe chăm chú, không hề ngắt lời. Sau khi An nói xong, anh dừng lại, xoay người nàng đối diện với mình. Bàn tay anh dịu dàng ôm lấy hai má nàng.
“Cảm ơn em đã nói với anh,” anh nói, giọng vô cùng chân thành. “An này, anh hỏi em một câu thật lòng nhé. Khi em nghĩ lại chuyện đêm qua, ngoài cảm giác xấu hổ, em có cảm thấy… một chút nào đó được giải phóng không?”
An sững người trước câu hỏi của anh. Nàng không trả lời được, nhưng sự im lặng của nàng đã là câu trả lời.
Tùng gật đầu thấu hiểu. “Điều quan trọng nhất với anh là cảm xúc của em. Anh sẽ không bao giờ ép em làm bất cứ điều gì em không muốn. Nhưng anh ủng hộ mọi quyết định của em.”
Anh im lặng một chút, kéo nàng lại gần hơn. “Anh không quan tâm đến họ, An à. Anh chỉ quan tâm đến em thôi. Anh nhìn thấy một An khác đêm qua. Một An không có bất kỳ gánh nặng nào, không có bất kỳ rào cản nào. Một An hoàn toàn tự do. Và cô ấy… đẹp một cách đáng kinh ngạc. Em có muốn gặp lại cô ấy không?” Anh dừng lại, ánh mắt khóa chặt lấy nàng.
“Nếu em muốn, anh sẽ là người đầu tiên cùng em bước vào căn phòng đó. Nếu em không muốn, chúng ta sẽ quên nó đi ngay bây giờ, lên máy bay về nhà, và không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa. Anh hứa.”
Lời nói của Tùng đã dỡ bỏ hoàn toàn mọi áp lực còn lại. Anh không thúc ép. Anh không dẫn dắt. Anh trao cho nàng toàn bộ quyền lực. Và trong khoảnh khắc đó, An không cảm thấy mình đang bị lôi kéo. Nàng cảm thấy mình là một người phụ nữ hiện đại, đang tự đưa ra một quyết định táo bạo.
Anh ấy tin tưởng mình. Anh ấy tôn trọng mình. Đây là quyết định của mình. Mình cần phải làm điều này, cho chính bản thân mình. Để hiểu rõ.
Nàng ngẩng lên nhìn Tùng, trong mắt không còn sự do dự mà là sự quả quyết.
“Em muốn làm điều đó.”
