Bản năng của vợ
Chương 11:
Trở về phòng, không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào mà chỉ có nỗi nhục bỏng rát. Nàng đóng sập cửa lại rồi tựa lưng vào cửa, hơi thở hổn hển như thể vừa chạy thoát khỏi một con thú dữ, nhưng trớ trêu thay, con thú đó lại đang gầm gừ từ chính bên trong nàng.
Nàng lao vào phòng tắm, vặn vòi sen lạnh. Làn nước mát lạnh xối lên da nhưng không thể nào gột rửa được cảm giác nóng bực. Nỗi nhục. Hắn ta đã chơi đùa với nàng. Ngón tay thô ráp của hắn đã xâm phạm nàng, khuấy động lên một cơn bão tố rồi đột ngột bỏ đi, để lại nàng trơ trọi giữa đống hoang tàn của ham muốn và sự bẽ bàng.
An tắt nước, quấn vội chiếc khăn tắm rồi nằm vật ra giường. Căn phòng lạnh lẽo, nhưng cơ thể nàng lại nóng hừng hực. Hạ bộ nàng vẫn hơi co giật từng cơn trong vô thức, dịch thủy vẫn không ngừng rỉ ra. Sự uất hận. Nó đặc quánh lại trong lồng ngực. Cả với Minh, và cả với chính cơ thể phản bội này.
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập, điên cuồng vang lên. An giật mình, vội kéo chiếc áo choàng lụa khoác lên người. Là Mai.
Cô nàng lao vào phòng, mặt đỏ bừng, nồng nặc mùi rượu. “Chị ơi đoán xem! Anh Minh ở cùng tầng với mình này! Ngay cuối hành lang luôn! Vừa nãy em gặp lại lúc đợi thang máy, em say quá nên… liều xin số ảnh luôn rồi!” Mai giơ điện thoại lên khoe, nụ cười hân hoan rạng rỡ.
Rồi đột nhiên, cô nàng tỏ ra e thẹn “Nhưng mà giờ em ngượng quá chị An ơi… Chị giúp em với, không biết nhắn gì bây giờ…”
An, đang chìm trong uất hận, cảm thấy lời nói của Mai như một sự chế giễu. Nàng cố dội một gáo nước lạnh vào sự bồng bột đó. “Em tỉnh lại đi. Người ta có vợ rồi đấy.”
“Ôi dào, có vợ thì sao?” Mai xua tay, nụ cười tinh quái trong cơn say. “Đàn ông có vợ càng hấp dẫn. Em chỉ muốn thử ‘hàng xịn’ một lần cho biết chứ có nghiêm túc đâu. Mà này,” cô ghé sát lại, hạ giọng, “khi nãy lúc ở bàn tiệc, em liếc thấy ‘cái đó’ của ảnh cộm lên to đùng ấy… Chắc là do nhìn bà chị ngon nghẻ của em đó. Hehe.”
Lời nói của Mai không đi vào tai An nữa. Tâm trí nàng bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi trải nghiệm vừa rồi. Cái cảm giác ngón tay thô ráp của Minh đang từ từ xâm nhập. Sự căng tức ngọt ngào. Âm thanh ướt át mà chính nàng đã tạo ra. Và cuối cùng, sự hụt hẫng đến co thắt ruột gan khi anh ta đột ngột rút ra. Một cơn co giật nhẹ chạy dọc xương sống, khiến cửa mình nàng thắt lại đau đớn vì ham muốn không được thỏa mãn.
Nỗi nhục vì bị chơi đùa. Sự tức giận vì bị bỏ lại trong cơn đói khát. Tất cả hòa quyện thành một ý nghĩ duy nhất, cháy bỏng: Phục thù.
“Anh ta đã tra tấn mình. Vậy thì, mình sẽ dùng chính cơ thể này để tra tấn lại anh ta. Để anh ta phải nếm trải cái cảm giác bị kích thích đến điên cuồng mà không thể có được.”
Một nụ cười nguy hiểm nở trên môi An. Nàng nhìn Mai, như một vị tướng nhìn quân cờ then chốt của mình. “Hay là… để chị mời anh ta qua đây uống một ly,” nàng nói, giọng ngọt ngào một cách khác thường. “Rồi hai chị em mình… chơi một trò. Chúng ta mặc những thứ khiêu gợi nhất, trêu đùa cho anh ta phát thèm lên rồi đuổi về.” Nàng bồi thêm một câu: “Rồi ngày mai, em cứ việc gạ gẫm, xem bản lĩnh anh ta tới đâu.”
Mai, trong cơn say và sự háo hức nổi loạn, vỗ tay hưởng ứng. “Tuyệt vời chị ơi! Chờ em chút! Để em chạy về phòng lấy ‘vũ khí’ qua đây!” Cô lảo đảo chạy ra khỏi cửa.
Một mình trong phòng, An mở vali. Nàng lấy ra một chiếc váy ngủ bằng voan đen, gần như trong suốt, với đường xẻ ngực sâu đến tận rốn và phần lưng khoét rỗng. Đi kèm là chiếc quần lót đen tuyền, với phần vải chính chỉ là một mảnh ren nhỏ xíu chỉ đủ che khe giữa hai mép âm đạo. Nghĩ bụng nàng quyết định không mặc áo lót.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Mai quay lại, tay xách theo vài bộ đồ ngủ. Cô đứng sững lại ở cửa, mắt mở to khi thấy bộ dạng của An.
“Trời đất chị An!” Mai thốt lên. “Sao chị chơi lớn vậy? Em cứ tưởng chị em mình chỉ trêu đùa sương sương thôi chứ!”
An chỉ mỉm cười, một nụ cười của kẻ đã hoàn toàn nhập vai kẻ giăng bẫy. “Đã chơi là phải chơi cho tới chứ em.”
Lời nói đó dường như kích thích sự cạnh tranh ngầm trong Mai. Ánh mắt cô lóe lên. Cô nhìn xuống đống đồ mình vừa mang qua, rồi lại nhìn bộ dạng của An. Sau một giây suy nghĩ, cô ném hết những bộ đồ ngủ bình thường sang một bên, chỉ giữ lại một chiếc váy ngủ bằng satin màu đỏ mận, ngắn đến mức không thể ngắn hơn.
“Được thôi,” Mai nói, một nụ cười tinh quái. “Chị đã chơi lớn, thì em cũng không thể kém cạnh được.”
Nói rồi, ngay trước mặt An, Mai trút bỏ bộ đồ đang mặc. Rồi cô khoác chiếc váy đỏ lên cơ thể trần trụi của mình. Hoàn toàn không mặc đồ lót.
An nín thở một giây, nàng không ngờ cô nàng lém lỉnh này lại ham hố ăn thua đến vậy.
Chiếc váy đỏ rượu ngắn đến mức chỉ vừa đủ che đi một nửa trên của cặp mông săn chắc, và khi cô di chuyển, lớp vải khẽ xê dịch, để lộ ra đường viền của hai mép âm đạo ửng hồng đang khép hờ.
Mai quay lại nhìn An, ưỡn ngực, khiến hai đầu vú cương cứng in hằn lên lớp vải mỏng. Nụ cười của cô đầy khiêu chiến. “Tối nay chị em mình sẽ cho anh ta nổ chim luôn. Hehe.”
Vài phút sau, khi cả hai đã sẵn sàng trong “bộ chiến phục” của mình, chuông cửa vang lên.
Khi Minh bước vào, anh ta biết mình đang đi vào một sân khấu. Vở kịch đã được dàn dựng công phu: ánh đèn ngủ màu vàng ấm thay cho ánh đèn trắng trên trần, mùi nước hoa đàn bà nồng đượm, chai rượu vang đã khui sẵn, và hai nữ diễn viên chính trong những bộ trang phục không thể khiêu khích hơn.
Anh ta ngồi xuống chiếc ghế bành, khéo léo chọn một vị trí giữ được khoảng cách tự nhiên. Ánh mắt anh ta quét qua hai cô gái một lượt, nhưng không hề dừng lại quá lâu ở bất cứ đâu, chỉ có nụ cười lịch lãm của một vị khách.
Mai tấn công đầu tiên. Cô đi tới rót rượu, mỗi bước đi đều khiến chiếc váy satin đỏ ngắn cũn co lên, làm lộ ra đường viền của hai mép âm đạo ửng hồng. “Bọn em thấy anh ở một mình nên mời qua cho vui. Chắc chuyến này đi công tác một mình nên anh cũng buồn nhỉ?”
An quan sát. Nàng liếc vội xuống đũng quần tây màu xám tro của Minh, cố tìm kiếm một dấu hiệu. Nhưng không có gì. Lớp vải thẳng thớm, phẳng phiu, trông hoàn toàn bình thường một cách đáng ghét.
Minh mỉm cười, một nụ cười hoàn toàn xã giao, ánh mắt chỉ nhìn vào khuôn mặt Mai. “Công việc cả mà em,” anh ta nói, rồi quay sang An, “Dự án lần này của em ở Nha Trang nghe nói quy mô lớn, chắc cũng vất vả lắm nhỉ?”
An khựng lại, nụ cười quyến rũ trên môi hơi cứng lại. Nàng bị buộc phải chuyển não về chế độ công việc. “À… vâng. Giai đoạn đầu nên cũng có nhiều việc cần xử lý ạ.”
“Cố gắng nhé,” Minh gật đầu.
Mai, không hiểu được sự đấu trí ngầm, tiếp tục. “Thôi mà anh, mới qua chơi mà lại nói chuyện công việc, chán chết. Uống rượu đi anh.” Cô rót đầy ly cho anh, cố tình để những ngón tay mình lướt qua tay Minh.
Minh lịch sự nhận lấy ly rượu. “Cảm ơn em. Rượu ngon đấy. Nhân tiện, khách sạn này dịch vụ tốt chứ hai em? Anh nghe nói buffet sáng của họ rất đa dạng.”
Cú bẻ lái lần thứ hai. An cảm thấy mình như một con ngốc. Nàng quyết định tăng liều. Nàng đứng dậy, đi về phía quầy bar mini, giả vờ tìm thêm đá. Nàng uốn người một cách chậm rãi. Chiếc váy voan mỏng manh dính vào da thịt, phơi bày gần như trọn vẹn cặp mông tròn trịa, trắng ngần của nàng trước mắt Minh.
Minh, dù đang nói chuyện với Mai, ánh mắt chỉ lướt qua cặp mông của An như một món nội thất. “À, nói đến giữ dáng,” anh ta nói với Mai, “em có hay tập cardio không hay chủ yếu là tập tạ?”
An gần như muốn hét lên.
Mai, thấy sếp mình lép vế, bèn dùng chiêu trực diện hơn. “Anh Minh trông cũng đô con lắm. Đàn ông có cơ bắp mặc vest đẹp thật. Em cá là chị vợ anh phải giữ chồng kỹ lắm nhỉ?”
Minh bật cười, một tiếng cười sảng khoái. “Giữ gì đâu em. Tin tưởng nhau là chính thôi.”
Lời nói đó khiến An có cảm giác không lành.
Mai, không nhận ra, bắt đầu dùng chiêu quyết định. Cô ngồi sát xuống bên cạnh Minh trên ghế, ôm lấy cánh tay anh ta, áp cả một bên ngực mềm mại của mình vào bắp tay anh. “Em thì chẳng tập gì nhiều mà người vẫn ngon anh ạ,” cô nói nũng nịu.
An nín thở, chờ đợi.
Cô vừa nói, vừa nắm lấy bàn tay của Minh. Không hề do dự, kéo bàn tay đó và đặt thẳng lên đùi non trần trụi của chính mình, rồi từ từ di nó vào trong, cho đến khi lòng bàn tay anh ta chạm thẳng vào nơi nhạy cảm nhất.
Nhưng Minh không hề nao núng. Anh ta chỉ để yên bàn tay mình ở đó, nặng trĩu và vô hồn. Ánh mắt anh ta, không một gợn dục vọng, nhìn thẳng vào Mai với vẻ thích thú của một người lớn đang xem một đứa trẻ làm trò.
“Em say rồi đấy, Mai,” anh ta nói.
Rồi, trong khi bàn tay anh ta vẫn hỡ hững bên cạnh âm đạo của Mai, anh ta quay ánh mắt sang An. Cái nhìn đó xuyên thấu và đầy chế giễu.
“Phải không, An?” anh ta nói, giọng chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ. “Tình yêu thật sự là phải có niềm tin, chứ không cần phải giữ.”
Một cú đâm tàn nhẫn và hoàn hảo. Anh ta từ từ rút tay ra một cách dửng dưng rồi đứng dậy, một tín hiệu không lời cho thấy cuộc vui đã kết thúc.
“Cũng muộn rồi. Anh về phòng đây.”
Lời nói đó như lời tuyên kết án. Mai nhìn Minh, rồi quay qua An. Sự hưng phấn ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bẽ bàng và mệt mỏi tột độ. Trò chơi này quá sức với cô. Cô lảo đảo đứng dậy, nhìn An với vẻ mặt gần như sắp khóc.
“Thôi… chán quá,” cô nói lí nhí, giọng đầy vẻ thất bại. “Thất bại rồi chị ạ. Đêm nay em xin phép ngủ với chị cho bớt cô đơn nhé…”
Không chờ An trả lời, cô loạng choạng bước đến chiếc giường lớn. Nằm sập xuống, úp mặt vào gối. Chiếc váy ngủ đỏ ngắn cũn cỡn bị co hết lên tận thắt lưng, phơi bày trọn vẹn cặp mông tròn trịa, săn chắc và khe mông sâu hút. Ngay cả cửa mình ửng hồng của cô cũng hiện rõ mồn một trong tư thế đầy mời gọi đó.
Minh nhìn theo. Ánh mắt anh ta dừng lại trên cặp mông trần trụi của Mai trong một giây. Nhưng rồi, hoàn toàn không có một chút phản ứng, anh ta quay người lại, tỏ rõ ý định rời đi như chưa từng thấy gì.
Sự thờ ơ cuối cùng này đã bẻ gãy mọi thứ, khi thấy Minh đã thực sự quay người về phía cửa, An hành động. Nàng cầm ly rượu còn lại trên bàn, bước tới rồi “vô tình” vấp nhẹ.
Ly rượu rơi xuống tấm thảm lông dày, tạo ra một tiếng “thịch” trầm và nặng, vỡ tan. Rượu đỏ bắn tung tóe, lên cơ thể nàng.
Minh dừng rồi quay người lại, vẻ mặt anh ta lộ rõ vẻ quan tâm.
“An, em có sao không?” Anh ta bước nhanh về phía An, quỳ xuống nhặt chiếc ly vỡ. “Để anh tìm cái khăn lau cho em.” Anh ta nói, mắt vẫn nhìn xuống đống vụn ly trên sàn.
An không trả lời. Trong lúc Minh đang cúi người, sự kiềm chế cuối cùng trong người nàng vỡ tan. Cơn hứng tình không còn bị che đậy nữa, nó trào ra, nguyên thủy và không thể ngăn cản.
Tay nàng, run rẩy vì ham muốn, đưa lên vai. Nàng móc ngón tay vào sợi dây áo ngủ ướt át, rồi từ từ kéo nó xuống. Lớp vải voan mỏng manh trượt trên làn da dính nhớp vị rượu, ma sát nhẹ qua hai đầu vú đang cương cứng, rồi rơi xuống đất như một lớp da vừa bị lột bỏ, rồi hai tay kéo dây quần lót, để nó rơi xuống..
Hoàn toàn trần trụi.
Minh, vừa nhặt xong chiếc ly, bắt đầu đứng dậy. Lời nói của anh ta nghẹn lại giữa chừng. “Anh nghĩ chúng ta nên…”.
Đầu tiên là đôi chân thon dài, rồi đến vùng tam giác được cạo tỉa gọn gàng, cửa mình nàng hé mở, ửng hồng và bóng loáng vì dịch thủy. Ánh nhìn quét qua cặp mông căng tròn, qua eo thon, rồi dừng lại ở cặp ngực no đủ đang khẽ run rẩy theo từng nhịp thở. Cuối cùng, anh ta nhìn vào mắt nàng. Một ánh nhìn đầy khao khát trần trụi.
An nhìn xuống. Nàng thấy nó. Qua lớp vải quần tây màu xám tro, một đường cộm rõ rệt đang nhanh chóng trỗi dậy.
Bản năng của anh ta đã phản bội lý trí, ngay khi lý trí của nàng đã hoàn toàn đầu hàng.
Minh từ từ đứng thẳng người dậy. Anh ta không nói một lời nào nữa. Anh ta tiến một bước lại gần. Anh ta vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Rồi anh cúi xuống đặt nụ hôn lên môi nàng.
