Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bản năng của vợ

Chương 11 : Quyết định đi công tác được đưa ra vào một chiều thứ hai. An bước ra khỏi phòng sếp, tay cầm tập hồ



Chương 10:

Quyết định đi công tác được đưa ra vào một chiều thứ hai. An bước ra khỏi phòng sếp, tay cầm tập hồ sơ dự án, cảm giác không phải là sự lo lắng, mà là một niềm tự hào âm thầm. Đây là sự công nhận. Sáu tháng qua, nàng đã làm việc cật lực, và đây là thành quả. Nỗi ám ảnh về Phú Quốc dường như chỉ còn là một ký ức xa xôi, một vết sẹo đã mờ hẳn.

Tối hôm đó, nàng báo cho Tùng khi đang ngồi vắt vẻo trên thành sofa, nhìn anh cởi cà vạt sau một ngày dài.

“Anh đoán xem, em sắp được làm sếp lớn ngoài Nha Trang đấy,” nàng nói, giọng đầy vẻ tự hào.

Tùng quay lại, nhướng mày. “Thật à? Bao lâu?”

“Một tháng.”

Nụ cười của Tùng hơi khựng lại. “Một tháng cơ à? Lâu thế.” Anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh, vòng tay qua eo nàng. “Thế thì ai ở nhà chăm sóc cho anh đây?”

“Em đã đặt sẵn đồ ăn cho cả tháng cho anh rồi. Quần áo của anh em cũng đã là sẵn hết treo trong tủ,” An đáp, tựa đầu vào vai chồng, tận hưởng sự quen thuộc. “Em chỉ lo anh ở nhà một mình buồn thôi.”

Tùng bật cười, một tiếng cười trầm ấm. Anh ghé sát vào tai nàng, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai nhạy cảm. “Anh không lo anh buồn. Anh lo cho em thì có.”

“Em á? Em thì có gì mà lo?”

“Xa anh cả một tháng, nhỡ ‘đói’ thì làm thế nào?” Giọng Tùng đầy vẻ trêu chọc. “Cái của anh thì ở đây, mà cái của em thì lại đi tận ngoài kia.”

Mặt An nóng bừng. Nàng không còn né tránh như xưa, mà chơi cùng trò đùa của anh, thậm chí còn đẩy nó đi xa hơn. Nàng quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tùng, một tia tinh quái loé lên.

“Hay là ông tướng muốn em đi một tháng, rồi nhân tiện ‘khảo sát thị trường’ xem có cái nào ngon hơn không, hả?”

Tùng cười lớn, rõ ràng rất thích thú với sự táo bạo của vợ. Anh siết nhẹ eo nàng. “Em cứ đi đi. Khảo sát thoải mái. Nhưng của vợ anh là nhất rồi, đến cả thằng Minh trải nghiệm nhiều như thế còn phải mê cơ mà.”

Anh ta nhắc đến cái tên đó một cách thản nhiên. An khựng lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại thế chủ động, bồi thêm một câu cuối cùng.

“Thế anh không sợ em đi rồi mê luôn ‘hàng’ lạ, không thèm về nữa à?”

Tùng nhìn sâu vào mắt An, nụ cười trên môi anh vẫn không tắt. “Anh tin vợ của anh mà.”

Ba chữ đó, thốt ra một cách chân thành, lại có sức nặng hơn bất kỳ lời ghen tuông nào. Nó dập tắt mọi ý định nổi loạn vừa nhen nhóm trong đầu An. Nàng cảm thấy một sự ấm áp và cả một chút tội lỗi. Nàng rướn người lên, hôn nhẹ vào môi anh, kết thúc màn trêu đùa.

“Thôi đi ông tướng,” nàng thì thầm. “Em chỉ có mình anh thôi, không cần khảo sát thêm ai nữa. Đồ của nhà là dùng tốt nhất rồi.”

Nói rồi, nàng kéo cà vạt anh xuống, họ lao vào nhau ngay trên chiếc sofa, quần áo bị vứt bừa bãi xuống sàn. Cuộc ân ái đầy đam mê, tin tưởng và một chút hoang dã được giải phóng.

Khi nàng chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Tùng, nàng hoàn toàn tin rằng, mình đã thực sự bình yên.

________________________________________________

Một tuần sau, An đặt chân đến Nha Trang. Cái nắng gay gắt của thành phố biển khác hẳn sự oi bức của Sài Gòn. Nó mang theo hơi muối mặn và một cảm giác tự do phóng khoáng. Nàng nhận phòng trong một khách sạn năm sao nằm ngay bên bờ biển, căn phòng suite ở tầng cao nhất có ban công kính rộng nhìn bao quát cả một vòng cung bãi biển xanh ngắt. Nàng đứng đó hồi lâu, để gió biển thổi tung mái tóc, cảm nhận một cảm giác tự do thấm vào từng tế bào.

Mai, được cử đi cùng để hỗ trợ An, ré lên một tiếng thích thú khi nhìn thấy căn phòng.

“Trời ơi sếp! Chị ở phòng xịn thế này một mình có buồn không? Hay cho em qua ngủ ké nhé?” Mai nói, mắt sáng rực.

An bật cười. “Thôi đi cô nương. Lo mà làm việc cho tốt đi rồi cuối tuần chị cho đi spa xả láng.”

Buổi tối, sau một ngày dài làm việc, nàng và Mai rủ nhau đi ăn hải sản ở một quán ven biển. Ngồi trên chiếc ghế nhựa, chân trần chạm vào nền cát mát rượi, Mai sau vài ly bia bỗng trở nên tâm sự hơn.

“Em chia tay rồi, chị ạ,” cô nói, mắt nhìn xa xăm ra biển.

“Chị biết. Thấy em buồn mấy tuần nay rồi. Sao thế?” An hỏi, giọng quan tâm.

Mai hít một hơi thật sâu, rồi như thể không kìm nén được nữa, cô tuôn ra một tràng.

“Thì cũng đến lúc thôi chị. Em mệt mỏi với nó lắm rồi. Suốt ngày chỉ game với bạn bè. Đã gia trưởng, vô tâm thì chớ, lại còn yếu sinh lý.” Cô bĩu môi, giọng đầy vẻ khinh bỉ.

“Nói thẳng ra là cái thằng chim bé đó chưa bao giờ làm em lên đỉnh nổi một lần cho ra hồn, chị ạ. Em phải giả vờ suốt bao lâu, nghĩ lại mà thấy mình ngu thật.”

An hơi sững người trước sự thẳng thắn của Mai. “Thế à…”

“Thôi, dẹp. Coi như giải thoát,” Mai nói, rồi nâng ly bia lên. “Chuyến này ra đây, em quyết định rồi. Em sẽ bung xõa. Sẽ kiếm một anh nào ngon giai, sáu múi, ‘hàng khủng’ một tí. Em phải biết sướng là như thế nào chứ! Tận hưởng cuộc sống độc thân một phen cho biết, chị ạ.”

An bật cười, nâng ly cụng với Mai. “Nghĩ vậy là tốt đấy.” Nàng nói lời an ủi.

Cho đến tối thứ bảy.

Buổi tiệc networking được tổ chức tại rooftop bar của khách sạn. An mặc một chiếc váy màu đen tuyền, bó sát lấy thân hình hoàn hảo, với một đường cắt cúp táo bạo để hở phần eo thon thả. Nàng là tâm điểm. Sau khi đã đi một vòng chào hỏi, nàng cùng Mai tìm một chiếc bàn cocktail cao ở góc.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay bên cạnh. “Trùng hợp thật, không ngờ lại gặp người đẹp ở đây.”

Là Minh. Thấy vẻ ngơ ngác của Mai, An lên tiếng giới thiệu, nụ cười nàng hoàn hảo không một kẽ hở. “Chào anh Minh. Giới thiệu với anh, đây là Mai, đồng nghiệp của em. Còn đây là anh Minh, bạn của chồng chị.” Nàng nhấn mạnh hai chữ “bạn chồng”.

“Chào em, rất vui được gặp,” Minh bắt tay Mai một cách lịch lãm, nhưng ánh mắt anh ta lại lướt nhanh về phía An.

Họ nói chuyện, cả ba người, những câu chuyện phiếm về công việc, về dự án, về vẻ đẹp của Nha Trang. Minh cực kỳ khéo léo, anh ta dành phần lớn sự chú ý cho Mai, hỏi han về công việc của cô, khiến cô vui vẻ ra mặt. Với An, anh ta chỉ giữ ở mức độ xã giao.

“Thôi, em xin phép vào toilet một chút nhé. Hai anh chị cứ nói chuyện ạ,” Mai nói rồi nhanh chóng lách vào đám đông.

Chỉ còn lại An và Minh. Nàng quyết định sẽ là người kết thúc ván bài này. “Mà dạo này anh với chị My sao rồi? Vẫn giữ phong cách ‘phóng khoáng’ như hồi ở Phú Quốc chứ?”

Minh khựng lại. Nụ cười xã giao trên môi anh ta tan đi, thay vào đó là một nụ cười sâu hơn, thâm trầm và chỉ dành riêng cho nàng. Anh ta không trả lời ngay, mà chậm rãi đặt ly cocktail xuống bàn, một tiếng cạch nhẹ nhưng dứt khoát. Rồi anh ta từ từ dịch người lại gần hơn một chút. Không gian riêng tư của nàng bị xâm phạm bởi mùi hương nam tính và hơi ấm từ cơ thể anh.

“Vẫn vậy thôi,” anh ta nói, giọng trầm hơn. “Sao em lại hỏi thế? Tự dưng lại tò mò à?” Bàn tay anh ta đặt lên mặt bàn cao, ngay cạnh khuỷu tay An.

“Em… em chỉ muốn biết thôi,” nàng đáp, cố giữ vẻ thản nhiên nhưng ánh mắt đã vô thức né đi. Nàng không lùi lại. Một phần trong nàng muốn biết anh ta sẽ làm gì tiếp theo.

Minh cười khẽ, anh ta nghiêng người tới, giả vờ như muốn nghe rõ hơn trong tiếng nhạc ồn ào. “Tò mò là một đức tính tốt, An à. Nó giúp người ta khám phá ra nhiều điều mới mẻ.”

Khi anh ta rướn người tới, cánh tay anh ta “vô tình” trượt lên, áp vào phần eo trần của nàng, nơi chiếc váy cố tình để hở. Hơi nóng từ da thịt anh ta truyền thẳng vào nàng. Một luồng điện giật chạy dọc sống lưng An.

Thấy nàng không có phản ứng gay gắt, Minh nói tiếp, giọng gần như thì thầm bên tai nàng. “Cuộc sống đó vui.” Bàn tay anh ta lúc này không còn là vô tình nữa. Nó bắt đầu cuộc thám hiểm chậm rãi, những ngón tay ấm nóng lướt dọc theo đường cong eo của nàng, rồi trượt dần xuống thấp, áp lên cặp mông căng tròn qua lớp váy mỏng manh. Áp lực từ bàn tay anh ta vừa đủ để nàng cảm nhận được sự chiếm hữu.

“Nhưng không phải lúc nào cũng trọn vẹn,” anh ta dừng lại, lùi ra một chút để nhìn thẳng vào mắt nàng, bàn tay vẫn không rời khỏi mông nàng. “Đôi khi, những điều thú vị nhất lại kết thúc hơi… dang dở.”

Câu nói đó như một chìa khóa, mở ra cánh cửa ký ức cấm kỵ. Hơi thở An trở nên gấp gáp. Nàng cảm nhận rõ bàn tay Minh đang di chuyển vào bên trong khoảng hở chết tiệt của chiếc váy các ngón tay rồi lần theo mép quần lót, rồi đầu ngón trỏ của anh ta dừng lại ngay khe mông ẩm ướt của nàng. Nó ấn nhẹ vào đó, qua lớp vải mỏng. Dịch của nàng bất giác rịn ra, thấm ướt một mảng nhỏ.

An phải bấu chặt tay vào thành bàn để không run lên. Rồi những ngón tay của anh ta trượt ra phía trước, dọc theo khe thịt mềm mại, tìm đến nơi hai cánh môi đang khép hờ.

Ngay khoảnh khắc chúng chạm vào nơi đó, lý trí nàng mới bừng tỉnh trong cơn hoảng loạn. Nàng vội đưa tay giữ lấy cổ tay anh ta.

“Anh… anh đang làm gì thế?” Giọng nàng run rẩy, chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt.

Minh không hề nao núng. Anh ta không rút tay lại, chỉ giữ yên ở vị trí nhạy cảm đó. Anh ta ghé sát vào tai nàng, hơi thở nóng rực phả vào làn da nhạy cảm.

“Anh chỉ đang ôn lại một chút kỷ niệm,” anh ta thì thầm, giọng khàn đặc. “Với thứ đẹp nhất anh từng thấy.”

Câu nói đó như một liều thuốc độc ngọt ngào, phá tan mọi phòng tuyến của An. Tay nàng đang nắm lấy cổ tay anh ta bỗng chốc buông lỏng. Nàng im lặng.

Minh hiểu tín hiệu đó.

Một ngón tay anh ta nhẹ nhàng gạt lớp ren ẩm ướt sang một bên, để lộ ra cửa mình đang ửng đỏ, trơn bóng vì dịch thủy. Đầu ngón tay thô ráp của lướt nhẹ trên hai mép thịt sưng mọng, khiến toàn thân nàng giật nảy. Rồi, chậm đến mức tra tấn, anh ta từ từ ấn đầu ngón tay vào bên trong.

Một cảm giác căng tức ngọt ngào. Cửa mình nàng theo phản xạ siết chặt lấy vật thể lạ, rồi lại giãn ra, tham lam nuốt trọn lấy nó. Minh chỉ đưa ngón tay vào một đốt, rồi bắt đầu xoáy tròn, nghiền nhẹ lên thành âm đạo nhạy cảm. Nàng cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Anh ta đưa ngón tay vào sâu hơn một chút, rồi lại rút ra gần hết, chỉ để lại cái đầu ngón tay ngay cửa mình, trêu chọc nàng. Nàng vô thức ưỡn hông về phía sau theo từng nhịp.

Hiểu ý, anh ta bắt đầu đưa ngón tay ra vào, chầm chậm nhưng chắc chắn. Mỗi cú đẩy vào đều sâu hơn một chút, mỗi cú rút ra đều kéo theo một sợi dịch dính nhớp, lấp lánh dưới ánh đèn. Nàng có thể nghe thấy tiếng “nhóp nhép” khe khẽ phát ra từ hạ bộ mình, một âm thanh trần trụi và khiêu khích đến phát điên.

“Suỵt… có người.”

Tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên. An nín thở. Một cặp đôi đi ngang qua, cười nói vui vẻ. Nàng sợ đến mức muốn ngất đi, nhưng tay của Minh không hề dừng lại. Ngược lại, nó càng trở nên táo bạo hơn.

“Đừng… xin anh…dừng lại…” Nàng rên rỉ, một lời cầu xin yếu ớt.

Minh ghé sát vào tai nàng. “Sắp ra rồi à? Giỏi thật.”

Ngay khi nàng cảm thấy cơ thể mình bắt đầu co giật, chuẩn bị cho một sự bùng nổ không thể kiểm soát, nàng thấy bóng Mai đang quay trở lại từ xa. Hoảng hốt, nàng khẽ giãy nhẹ. Minh, như thể đã tính toán tất cả, đột ngột rút tay ra, đúng một giây trước khi Mai bước tới.

“Thôi, có lẽ tôi phải đi chào hỏi vài người. Rất vui được gặp hai em,” anh ta nói, gật đầu chào cả hai rồi quay lưng hòa vào đám đông.

An đứng đó, thở hổn hển, cố gắng giữ cho chân mình không run.

“Chị sao thế? Ốm à, sao mặt chị hơi đỏ thế,” Mai lo lắng hỏi.

“À… không sao,” An đáp, cố gắng nở một nụ cười. “Chắc là chị hơi choáng vì rượu.”

Mai gật gù, rồi nhìn theo bóng Minh, mắt cô nàng sáng lên. “Bạn của chồng chị ngầu thật đấy. Trông đàn ông, chững chạc, khác hẳn thằng người yêu cũ chim bé của em.”

An không nói gì, chỉ im lặng, cảm nhận sự ẩm ướt đáng xấu hổ trong lớp quần lót, và một cơn ham muốn dang dở đang thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể mình. Lòng kiêu hãnh sáu tháng qua đã tan thành tro bụi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...