Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bản năng của vợ

Chương 10 : Những tuần đầu tiên sau chuyến đi Phú Quốc trôi qua như một khoảng lặng dài. An cố gắng lao vào cuộc



Chương 9:

Những tuần đầu tiên sau chuyến đi Phú Quốc trôi qua như một khoảng lặng dài. An cố gắng lao vào cuộc sống bình thường, nhấn chìm mình trong công việc, những cuộc họp căng thẳng và guồng quay cuộc sống hối hả. Nàng tự nhủ rằng sự bận rộn sẽ là liều thuốc chữa lành. Nhưng mọi thứ đều trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Đôi khi, nàng ngồi trong nhà hàng quen thuộc, nhìn đĩa salad cá hồi, vị mặn của trứng cá, vị béo ngậy của cá hồi xông khói, vị chua thanh của chanh dây… những thứ từng khiến vị giác nàng nhảy múa giờ đây chỉ là một hỗn hợp nhạt thếch.

Ở nhà, nàng ngồi trong phòng khách, bản nhạc vang lên từ dàn loa cao cấp. Những nốt nhạc hùng tráng, dữ dội đáng lẽ phải khuấy động tâm hồn nàng thì giờ đây lại trôi tuột qua tai một cách vô nghĩa. Nàng cuộn mình trên sofa, cảm nhận tấm chăn mềm mại trên da thịt. Nhưng nó không còn mang lại cảm giác xa xỉ, dễ chịu nữa. Như thể có một tấm màn sương mỏng, vô hình đã ngăn cách nàng với thế giới thực.

Lý trí nàng biết mình đang ở đây, trong căn penthouse an toàn, bao bọc bởi sự thành công và trật tự do chính tay mình tạo ra. Nhưng cơ thể nàng, lại đang kẹt lại ở một nơi khác.

Nó kẹt lại trong căn biệt thự ven biển, trong cái đêm ngập tràn mùi biển, mồ hôi và dục vọng. Hình ảnh đó như ký sinh trùng, chực chờ để tấn công vào những lúc nàng yếu lòng nhất. Khi đang đứng dưới vòi sen, làn nước ấm nóng bỗng biến thành cảm giác da thịt xa lạ, ẩm ướt, dính nhớp đang áp lên người mình. Trong làn hơi nước mờ ảo, nàng lại thấy bốn thân hình trần trụi, nằm la liệt bên cạnh nhau, một bức tranh hoang dã có một sự gắn kết bệnh hoạn.

Nhưng trong phòng ngủ nơi vốn là pháo đài an toàn nhất của nàng, lại trở thành địa ngục. Nàng khao khát Tùng. Nàng khao khát sự quen thuộc của anh, mùi hương của anh, sự an toàn mà anh mang lại. Nàng muốn dùng anh để thanh tẩy, để ghi đè lên những ký ức dơ bẩn. Nhưng khi anh tiến vào, một sự bực bội không thể giải thích lại dâng lên. Cơ thể nàng, kẻ phản bội trơ trẽn, bắt đầu so sánh một cách vô thức. Sự vừa khít quen thuộc giờ đây lại mang đến cảm giác “thiếu”. Sự dịu dàng, kiểm soát của anh lại khiến nàng cảm thấy “chậm”.

Nội tâm nàng hỗn loạn, gào trong thét câm lặng: “Không phải thế… Phải mạnh hơn… Sâu hơn nữa… Tại sao lại không được như vậy?”

Nàng không còn tìm kiếm sự âu yếm, nàng bắt đầu đòi hỏi va chạm, sự xâm chiếm có thể lấp đầy được cái khoảng trống mà Minh đã tạo ra. Cuối cùng, không thể chịu đựng được sự tra tấn của việc “không đủ đô”, nàng rên rỉ, quằn quại. Nàng diễn một màn kịch cực khoái hoàn hảo, thúc giục anh bằng những tiếng thở dốc giả tạo, chỉ để Tùng nhanh chóng kết thúc. Để sự tra tấn này kết thúc.

Một thời gian sau, khi những cơn vật vã nguôi dần, An bắt đầu cảm thấy như cả thế giới đang cố tình khơi gợi lại nỗi ám ảnh của mình.

Trong giờ nghỉ trưa tại công ty, Mai kéo ghế lại gần.

“Bà chị, có tin động trời đây,” Mai thì thầm, mắt láo liên như thể đang giữ bí mật quốc gia. “Con bé Ly bên phòng Hành chính ấy… cặp kè mấy thằng liền đấy!”

An nhướng mày, giả vờ quan tâm. “Siêu vậy? Thời gian ở đâu ra thế?”

“Thì thế em mới nói. Chưa hết đâu nhá,” Mai kể, giọng đầy kịch tính. “Con bé cùng phòng nó là bạn em kể, con Ly toàn sắm ‘đồ chơi’ khủng thôi. Không phải mấy cái rung rung cho vui đâu, mà là nguyên cả ‘đàn ngựa’ đủ size luôn ấy. Ghê thật, trông mặt mũi thì ngây thơ vô tội.”

An bật cười khẽ, cố gắng tỏ ra thích thú với câu chuyện. Nhưng trong đầu, tia suy nghĩ chợt lóe lên. Size khủng? Sẽ có cảm giác như thế nào? Hình ảnh dương vật của Minh lại hiện lên, ký ức không mời mà đến.

Mai, không để ý đến sự im lặng của An, lại tiếp tục tỉ tê, “Mà em nói thật, chị em mình cũng phải hiện đại lên tí chứ nhỉ. Em á, trước giờ có mỗi một thằng bồ, dùng mãi một ‘món’ cũng phát ngán. Chán chết đi được!” Cô trề môi ra một cách khinh bỉ, rồi quay sang An, mắt sáng rực vẻ tò mò. “Còn chị? Tuyệt thế giai nhân thế này, body ngon hơn cả người mẫu, chắc ‘bộ sưu tập’ của chị cũng phải hoành tráng lắm ha?” Vừa nói, Mai vừa giơ bàn tay lên, xòe ra ba ngón, rồi năm ngón, rồi cả mười ngón với vẻ mặt cực kỳ hình sự.

An khựng lại, nụ cười hơi cứng lại. Câu hỏi mà nàng có thể trả lời một cách tự nào, nay như một lời mỉa mai. “À, chị cũng chỉ mới có chồng chị thôi.”

Mai tròn mắt ngạc nhiên, miệng há hốc ra như không thể tin nổi, giọng điệu như thể An vừa nói mình đến từ sao Hỏa. “THIỆT Á??? Trời đất ơi, chị đùa em à? Nhìn chị ngon thế này mà mới chỉ có ‘một cây’ thôi á? Phí của trời!” Câu nói vô tư của Mai như một mũi kim châm thẳng vào lòng tự tôn của nàng. Rồi cô nàng bất ngờ ghé sát vào tai An, hơi thở mang mùi trà chanh phả vào vành tai nàng, giọng tinh quái. “Này, em nói nhỏ chị nghe cái này… Đôi khi em cũng tò mò lắm. Chị nghĩ xem, hai… ba thằng cùng một lúc… thì nó như nào chị nhỉ? Hehe. Chắc là sướng ngập mồm, sướng không lối về luôn ấy.”

Mặt An nóng bừng. Nàng đưa tay cốc nhẹ vào đầu Mai để che giấu sự bối rối. “Em bớt bớt lại đi nhé. Đầu óc đen tối vừa thôi,” nàng mắng yêu, nhưng một hạt giống tò mò nguy hiểm, độc hại, vừa được gieo xuống mảnh đất tâm trí vốn đã đầy xáo động của nàng.

Đêm đó, và nhiều đêm sau đó, An lại trở thành một nhà nghiên cứu bí mật. Khi Tùng đã ngủ say, tiếng thở đều đều của anh vang lên bên cạnh, nàng nhẹ nhàng cầm điện thoại lên. Ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên khuôn mặt vô cảm. Nàng gõ những từ khóa mà nhiều tuần trước nàng còn không dám nghĩ tới. Nàng không còn đọc với sự ghê tởm, mà là với sự chăm chú của một con nghiện đang đi tìm đồng loại, để tự trấn an rằng mình không phải là người duy nhất bất thường.

Nhưng An là một chiến binh. Nàng không chấp nhận thất bại. Tần suất của những đêm “nghiên cứu” thưa dần. Nàng bắt đầu có thể làm tình với Tùng mà không cần phải nhắm mắt lại. Nàng tập trung vào từng cử chỉ của anh, cố gắng lập trình lại bộ nhớ của cơ thể mình.

Đây là quá trình cai nghiện, nàng tự nhủ, dù biết rằng mình chưa bao giờ thực sự “nghiện”.

Thời gian cứ thế trôi đi. Bình yên dường như dần trở về với cuộc sống của An. Họ vừa có một buổi tối thành công, chốt được một hợp đồng quan trọng. Cả hai đều có chút men say từ ly champagne ăn mừng. Không khí trong căn penthouse vừa thư thái vừa có chút hưng phấn. Khi đang ngồi trên sofa, Tùng bâng quơ nhắc.

“Dự án resort của Minh hình như khá thành công. Công nhận cậu ta giỏi thật.”

Cái tên làm nàng nàng khẽ giật mình, nhưng vài tháng trước, cái tên đó sẽ là một quả bom. Còn đêm nay, An chỉ mỉm cười, một nụ cười thản nhiên, có phần trịch thượng. Mình đã vượt qua, nàng nghĩ. “Thế à? Giỏi thật nhỉ,” nàng đáp, giọng lả lơi. “Em vẫn luôn tò mò không biết cặp vợ chồng ‘phóng khoáng’ đó dạo này thế nào rồi.” Nàng khẽ đùa cợt, thử phản ứng của anh.

Tùng cũng cười theo. Anh đặt ly rượu xuống, nhìn nàng. “Em cứ nói thế. Anh thì lại thấy phóng khoáng cũng có cái hay. Được thử cảm giác mới.” Anh dừng lại, ánh mắt trở nên sâu hơn, vừa trêu chọc vừa tò mò. “Nói thật đi, thế em thấy ‘cái đó’ của Minh như nào? ”

Vở kịch đã đến hồi kết. Nàng biết, câu trả lời của mình sẽ định đoạt tất cả. Nàng nhìn thẳng vào mắt Tùng, nở một nụ cười quyến rũ nhất, dâm đãng nhất.

“To,” nàng nói dứt khoát. Rồi nàng nhún vai. “Công nhận là to và sướng lắm. Nhưng mà…” Nàng ngừng lại, đưa ngón tay trỏ lướt nhẹ trên môi mình. “…em vẫn thích của chồng em hơn.”

Nàng ngả người về phía trước, tấn công ngược lại. “Thế còn anh? Chắc là mê cặp vú của chị My lắm nhỉ? Căng tròn như thế cơ mà. Bóp có sướng tay không?”

Mắt Tùng tối sầm lại. Vở kịch đã hạ màn. Anh không trả lời, chỉ kéo mạnh nàng vào lòng.

“Dù có to như nào, căng như nào,” anh gầm gừ bên tai nàng, tay đã luồn vào trong lớp váy lụa, bóp mạnh lấy mông nàng, “thì cái lồn bót của vợ anh vẫn là nhất.”

Đêm đó, họ làm tình như hai con thú. Không tội lỗi. Không dằn vặt. Chỉ có sự thật trần trụi của ham muốn được hợp pháp hóa. An hoàn toàn đắm chìm vào hiện tại. Cơn cực khoái ập đến, một làn sóng ấm áp, trọn vẹn và vô cùng ngọt ngào.

Nàng gục đầu lên vai Tùng, thở hổn hển. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã ổn. Pháo đài của họ không sụp đổ. Nó chỉ đơn giản là đã xây thêm một căn phòng bí mật.

Và rồi nàng chìm vào giấc ngủ bình yên nhất trong nhiều tháng qua.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...