Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn

Chương 9 : 9 giờ sáng. Giờ ra chơi



Chương 8:

9 giờ sáng. Giờ ra chơi.

Sân trường ồn ào tiếng học sinh nô đùa. Bà Phượng đang ngồi duyệt giáo án thì điện thoại rung. Tin nhắn của lão Bảy, ngắn gọn và súc tích:

“Nhà vệ sinh nam khu B, tầng 1. Ngay bây giờ. Đừng để tao đợi.”

Khu B là khu dành cho khối 11 và 12, nơi tập trung những nam sinh nghịch ngợm nhất trường. Nhà vệ sinh ở đó nổi tiếng là “ổ” hút thuốc trộm và… bốc mùi khai nồng nặc nhất.

Bà Phượng nhíu mày. Lão già này điên rồi. Giờ ra chơi học sinh ra vào nườm nượp, lão bắt bà chui vào đó làm gì?

Nhưng sự tò mò và thói quen phục tùng (pha lẫn hứng tình) đã hình thành sau vài lần “quan hệ” khiến bà không cưỡng lại được. Bà vớ lấy cái khẩu trang y tế đeo vào, cầm theo tập kẹp file che trước ngực, dáng vẻ vội vã như đi kiểm tra đột xuất.

Bà rảo bước xuống khu B. Đến trước cửa nhà vệ sinh nam, bà thấy biển “Đang dọn dẹp” được dựng ở cửa. Cánh cửa sắt khép hờ.

Bà Phượng lách người vào trong.

Mùi khai đặc trưng của amoniac xộc thẳng vào mũi khiến bà suýt nôn. Sàn nhà ướt nhẹp nước, tàn thuốc lá vứt lung tung. Lão Bảy đang đứng dạng chân trước bồn tiểu đứng, tay cầm cái vòi nước xịt xịt qua loa, miệng phì phèo thuốc lá.

“Đóng cửa lại!” Lão ra lệnh mà không thèm quay đầu.

Bà Phượng chốt cửa, tháo khẩu trang ra, nhăn mặt chửi đổng: “Tởm lợm! Cái chỗ chó ỉa này mà mày cũng gọi tao xuống được. Mày định ám sát tao bằng cái mùi nước đái này à?”

Lão Bảy quay lại, cười hề hề, hàm răng vàng khè nhe ra: “Bà Hiệu trưởng sạch sẽ quá nhỉ? Chê bẩn à? Thế mà hôm qua bà liếm cái ‘của nợ’ của tôi sạch bong kin kít đấy thây. Nước đái học sinh với nước đái bảo vệ thì khác đéo gì nhau?”

“Câm mồm!” Bà Phượng quát khẽ, sợ bên ngoài nghe thấy, “Mày muốn gì nói nhanh lên. Học sinh đang ra chơi đấy, nhỡ đứa nào trèo tường vào thì tao giết mày.”

“Thì đấy, tôi gọi bà xuống để ‘kiểm tra vệ sinh’ mà,” Lão Bảy chỉ tay vào cái bồn tiểu ố vàng cáu cạnh trước mặt, “Bà xem, cái bồn này tắc rồi. Mà cái ‘vòi’ của tôi cũng đang tắc. Bà thông cả hai hộ tôi cái.”

“Mày điên à?” Bà Phượng trừng mắt, “Tao là Hiệu trưởng, đéo phải lao công!”

“Lao công đéo sướng bằng bà đâu,” Lão Bảy tiến lại, thô bạo ép bà Phượng vào sát cái bồn tiểu hôi hám, “Quỳ xuống! Ngửi xem nước đái của lũ học trò cưng của bà nó mùi vị thế nào.”

Bà Phượng bị ấn đầu xuống thấp. Mùi khai nồng nặc xộc vào mũi, quyện với mùi hôi hám từ háng lão Bảy. Sự kinh tởm dâng lên tột độ, nhưng nghịch lý thay, “cô bé” của bà lại co thắt liên hồi.

“Đồ khốn nạn… Mày coi tao là con chó à?” Bà rên rỉ chửi rủa, nhưng hai đầu gối đã ngoan ngoãn quỳ xuống nền gạch ướt át bẩn thỉu.

“Chó còn sang chảnh chán. Bà là cái bồn chứa rác của tôi,” Lão Bảy cười khẩy, kéo tuột quần xuống. “Cây gậy” đen đúa của lão bật ra, đập bộp một cái vào má bà Phượng.

“Làm việc đi! Nhanh lên không hết giờ ra chơi!”

Bà Phượng nhắm mắt, há miệng ngậm lấy thứ đó. Bà vừa mút mát vừa tưởng tượng: cái chỗ này hàng ngày có hàng trăm thằng nam sinh vạch chim ra đái vào. Và giờ bà đang quỳ ở đúng chỗ đó, phục vụ một lão già, hít thở cái bầu không khí xú uế này.

“Sướng không bà Phượng?” Lão Bảy vít đầu bà, thúc mạnh vào sâu trong họng, “Cái mồm này vừa lúc nãy còn giảng đạo đức trên loa, giờ thì ngậm buồi thằng bảo vệ giữa nhà xí. Địt mẹ, đời đúng là lên voi xuống chó.”

“Ưm… ọc… ọc…” Bà Phượng bị thọc sâu, nước mắt trào ra, nhưng tay bà vẫn sục sạo hai hòn bi của lão Bảy đầy điệu nghệ. Trong đầu bà gào thét những lời dâm loạn: Đúng rồi… tao là con đĩ… tao thích mùi nước đái… tao thích bị đụ trong nhà xí…

Bỗng nhiên.

“Rầm! Rầm!”

Tiếng đập cửa bên ngoài vang lên. Giọng mấy thằng nam sinh ồm ồm vọng vào:

“Bác Bảy ơi! Mở cửa cho cháu đi đái cái! Sắp vào lớp rồi!”

Bà Phượng giật bắn mình, định nhả ra, nhưng lão Bảy đã giữ chặt đầu bà lại, ấn sâu hơn. Lão nói vọng ra ngoài, giọng tỉnh bơ:

“Đang tắc cống! Tao đang thông! Sang khu khác mà đi!”

“Ôi giời ơi, buồn đái vãi lồn. Bác nhanh lên nhé!”

Tiếng bước chân bọn học sinh vẫn lảng vảng bên ngoài, tiếng cười đùa hô hố. Chúng đứng ngay sát cánh cửa mỏng manh. Chỉ cần một khe hở nhỏ thôi là chúng sẽ thấy bà Hiệu trưởng tôn kính đang quỳ gối bú mớm cho bác bảo vệ.

Nỗi sợ hãi bị phát hiện đẩy sự kích thích của bà Phượng lên đỉnh điểm. Tim bà đập như muốn vỡ lồng ngực. Bà Phượng run rẩy, nước dãi chảy ròng ròng mép, nhưng lão Bảy không cho bà dừng lại.

“Nghe thấy không?” Lão thì thầm vào tai bà, tay bóp mạnh ngực bà qua lớp áo sơ mi công sở, “Học sinh của bà đấy. Chúng nó đang đứng ngay ngoài kia. Bà mà dám dừng lại là tôi mở cửa mời chúng nó vào xem ‘cô giáo’ thực hành đấy.”

“Ưm… ưm…” Bà Phượng lắc đầu quầy quậy, sợ hãi tột độ, bà mút lấy mút để, cố gắng làm cho lão Bảy sướng nhất có thể để lão không làm liều.

Lão Bảy khoái trá nhìn bà sếp quyền lực đang hoảng loạn phục vụ mình. Lão dạng chân rộng hơn, ưỡn hông ra phía trước.

“Mút mạnh vào! Địt mẹ cái lưỡi điêu luyện thế! Bà nuốt sâu vào!”

Bên ngoài, tiếng trống báo hết giờ ra chơi vang lên Tùng… Tùng… Tùng…. Tiếng bước chân học sinh chạy rầm rập về lớp.

“Sắp ra rồi… Nuốt hết đi con đĩ!”

Lão Bảy gồng người, bắn xối xả vào miệng bà Phượng. Bà nuốt ừng ực, không dám để rớt một giọt nào ra ngoài, sợ để lại dấu vết.

Khi lão Bảy rút ra, bà Phượng ngã ngồi xuống sàn nhà ướt át, ho sặc sụa, mặt đỏ gay, son phấn lem luốc. Bà nhìn lên lão Bảy với ánh mắt vừa căm hận vừa… biết ơn vì lão đã không mở cửa.

“Ngon!” Lão Bảy kéo quần lên, xả nước bồn tiểu cái ào, “Đấy, thông cống xong rồi đấy. Bà cũng ‘thông’ xong rồi. Giờ thì lau mồm đi rồi biến về phòng mà làm bà hoàng tiếp.”

Bà Phượng lồm cồm bò dậy, lấy khăn giấy lau vội miệng, chỉnh lại tóc tai. Bà nhìn vào gương, thấy một người đàn bà tơi tả, nhục nhã nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ dâm dục khó tả.

“Mày nhớ đấy Bảy…” Bà rít qua kẽ răng, giọng vẫn trịch thượng, “Lần sau chọn chỗ sạch hơn một tí. Bà tởm cái mùi này lắm rồi.”

“Tởm mà mút nhiệt tình thế?” Lão Bảy vỗ mông bà cái đét, “Cút nhanh cho bố mày dọn dẹp.”

Bà Phượng mở hé cửa, ngó nghiêng thấy vắng người liền chạy biến về phía cầu thang. Trong lòng bà, cái cảm giác kích thích khi làm tình ngay sát vách học sinh vẫn còn âm ỉ cháy, khiến bà vừa đi vừa kẹp chặt hai đùi để ngăn dòng nước nhờn chảy ra ướt đẫm quần lót (hôm nay bà đã mặc lại quần, nhưng xem ra nó sắp ướt sũng rồi).

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...