Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn
Chương 7:
3 giờ chiều.
Bà Phượng ngồi trong phòng làm việc mát lạnh, điều hòa chạy ro ro, nhưng người bà thì nóng hầm hập. Dư âm của vụ “kiểm tra” trong chòi bảo vệ ban sáng không những không làm bà thỏa mãn, mà ngược lại, nó như mồi lửa ném vào đống rơm khô. Cái cảm giác bị một thằng bảo vệ già, hôi hám đè ra hiếp ngay trong giờ làm việc khiến bà bị ám ảnh.
Bà cúi xuống, hít hít vào tay mình. Dù đã rửa xà phòng ba lần, bà vẫn tưởng tượng ra cái mùi khắm khú của lão Bảy, mùi thuốc lào và mùi tinh dịch rẻ tiền.
“Tởm lợm…” Bà lầm bầm chửi, nhưng tay lại vô thức luồn xuống dưới gầm bàn, vén cái váy đen (vẫn không mặc quần lót) lên, ngón tay cái bắt đầu day nhẹ vào hạt mầm đang cương cứng.
Bà muốn nữa. Bà muốn cái thứ dơ dáy ấy lấp đầy bà ngay bây giờ, ngay trên cái ghế quyền lực này.
Bà vớ lấy điện thoại, bấm gọi cho lão Bảy.
“A lô, tôi nghe?” Giọng lão Bảy oang oang, thô lỗ vang lên, kèm theo tiếng rít thuốc lào sòng sọc.
“Lên phòng tôi ngay!” Bà Phượng ra lệnh, giọng sắc lạnh, hách dịch, “Mang theo cái chổi lau nhà lên đây. Bảo là lau dọn vệ sinh.”
“Gớm, bà Hiệu trưởng lại nhớ tôi à? Tôi đang ngủ trưa…”
“Tao bảo lên là lên! Mày là chó của tao hay là bố tao mà dám cãi? Năm phút nữa không có mặt tao cắt lương tháng này!”
Bà dập máy cái rụp, ném điện thoại xuống bàn. Bà ngả người ra ghế, nhếch mép cười khinh khỉnh. Đúng là loại hạ đẳng, phải chửi mới nghe, bà nghĩ thầm.
Năm phút sau. Cửa phòng mở ra.
Lão Bảy bước vào, tay cầm cái cây lau nhà đen sì, người vẫn mặc bộ đồ bảo vệ cũ kỹ, mồ hôi nhễ nhại. Lão đóng cửa, chốt lại, rồi cười nham nhở:
“Bà chủ gọi gì mà gắt thế? Sàn nhà sạch bong kin kít thế này lau cái gì?”
Bà Phượng đứng dậy, đi vòng ra trước bàn làm việc. Bà đứng chống nạnh, mặt vênh lên, nhìn lão Bảy từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ:
“Tao bảo mày lau sàn à? Tao bảo mày lên đây để thông cống cho tao! Mày nhìn mày xem, bẩn thỉu hôi hám như con chó ghẻ, bước vào phòng tao làm ô uế cả cái điều hòa.”
“Bẩn mà bà vẫn thích đấy thôi,” Lão Bảy vứt cây lau nhà sang một bên, tiến lại gần, định ôm bà.
“Đứng im!” Bà Phượng quát, giơ tay tát bốp một cái vào mặt lão già, “Ai cho mày chạm vào người tao? Tao là Hiệu trưởng, là bà hoàng ở đây. Cái loại mày chỉ xứng đáng quỳ dưới chân tao thôi. Quỳ xuống!”
Lão Bảy hơi khựng lại vì cái tát, nhưng nhìn thấy thái độ dâm loàn ẩn sau vẻ hung dữ của bà Phượng, lão khoái chí cười khùng khục, từ từ quỳ xuống.
Bà Phượng bước tới, gác một chân lên vai lão Bảy. Bà thô bạo vén tà váy đen lên tận bụng, phơi bày toàn bộ “cửa mình” rậm rạp, ướt át ngay trước mặt lão già.
“Nhìn cho kỹ vào!” Bà Phượng hất hàm, tay chỉ vào nơi tư mật của mình, “Cái lồn này là hàng cao cấp, đi xe hơi, dùng nước hoa Pháp đấy. Mày là thằng bảo vệ rách rưới, cả đời mày làm đéo gì có cơ hội được ngửi? Hôm nay bà ban ơn cho mày đấy. Liếm đi! Liếm cho sạch vào! Đừng để sót giọt nước nào của bà.”
Lão Bảy nhìn “khe suối” đang rỉ nước của bà sếp, nuốt nước bọt ực một cái. Lão không ngần ngại úp mặt vào, cái lưỡi thô ráp, bẩn thỉu bắt đầu cày xới.
“Ưm… đúng rồi… con chó ngoan…” Bà Phượng ngửa cổ lên trần nhà, tay bấu chặt vào tóc lão Bảy, giật ngược giật xuôi, miệng không ngớt buông lời nhục mạ, “Liếm mạnh vào! Cái mồm thối của mày chỉ có tác dụng này thôi Bảy ạ. Địt mẹ, sướng quá…”
Bà vừa hưởng thụ, vừa cúi xuống nhổ nước bọt toẹt một cái lên đầu lão Bảy đang hì hục giữa hai chân mình.
“Ăn đi! Ăn cả nước bọt của bà đi! Mày chỉ là cái thùng rác để bà xả đồ dơ thôi, hiểu không?”
Lão Bảy bị nhổ nước bọt lên đầu nhưng càng hăng máu. Lão thọc sâu lưỡi vào trong, móc máy điên cuồng. Bà Phượng rên la ầm ĩ, tiếng rên hòa lẫn tiếng chửi thề vang vọng trong phòng cách âm.
“Đứng dậy!” Bà Phượng đột ngột ra lệnh khi cơn khoái cảm lên cao, “Tao chán cái lưỡi của mày rồi. Vạch quần ra! Đụ tao ngay trên cái bàn này!”
Lão Bảy đứng dậy, tụt cái quần kaki xuống tận gót chân, để lộ “cây gậy” đen đúa, gân guốc.
Bà Phượng không đợi lão làm gì, bà tự mình trèo lên bàn làm việc, gạt phăng đống hồ sơ, sách vở xuống đất. Bà nằm ngửa ra, dạng háng rộng hết cỡ, mắt lờ đờ nhìn lão Bảy đầy thách thức:
“Vào đi! Đụ nát cái lồn bà Hiệu trưởng ra! Đừng có nhẹ nhàng! Tao ghét cái kiểu nhẹ nhàng đạo đức giả! Tao muốn mày coi tao là con phò rẻ tiền nhất mà mày từng chơi! Địt mạnh vào!”
Lão Bảy gầm gừ, lao vào giữa hai chân bà. Lão thúc một cú mạnh lút cán khiến bà Phượng hét lên thất thanh, nhưng là tiếng hét của sự sung sướng tột độ.
“Địt mẹ con mụ già này dâm thật!” Lão Bảy vừa dập vừa chửi, “Mồm thì chửi tao hôi, mà lồn thì kẹp chặt thế? Hút hết tinh khí của tao rồi!”
“Tao chửi mày hôi vì mày hôi thật!” Bà Phượng cười sằng sặc, hai chân quặp chặt lấy lưng lão, móng tay cào cấu vào tấm lưng trần cháy nắng đầy ghét bẩn của lão, “Nhưng tao thích cái hôi đấy! Đụ mẹ, tao là con đĩ của thằng bảo vệ! Tao là Hiệu trưởng dâm loàn nhất cái đất này! Sướng không Bảy? Được địt sếp sướng không?”
“Sướng! Sướng vãi cả lồn!”
Căn phòng làm việc trang nghiêm biến thành cái ổ mại dâm. Trên tường, những tấm bằng khen, huân chương lao động treo ngay ngắn, chứng kiến cảnh bà chủ nhân của chúng đang ưỡn ẹo, rên rỉ dưới thân một gã đàn ông thấp kém.
“Bắn vào trong đi! Bắn đầy bụng tao đi!” Bà Phượng gào lên khi cơn cực khoái ập đến, “Biến cái tử cung của bà thành cái bồn chứa tinh trùng của mày đi! Lũ chúng mày chỉ xứng đáng làm thế thôi!”
Lão Bảy gầm lên, trút bầu tâm sự vào sâu bên trong bà sếp.
Xong việc, bà Phượng nằm vật ra bàn, thở hổn hển. Váy áo xộc xệch, tóc tai rũ rượi, nhưng khuôn mặt thì mãn nguyện. Bà đạp lão Bảy ra, ngồi dậy, vuốt lại tóc, cái vẻ trịch thượng lại hiện về ngay lập tức.
“Xong rồi thì cút!” Bà chỉ tay ra cửa, “Mặc quần vào rồi biến. Nhớ dọn sạch cái bãi chiến trường dưới đất kia đi. Đừng để tao ngửi thấy mùi của mày nữa.”
Lão Bảy vừa kéo quần vừa cười khẩy: “Bà đúng là loại ‘ăn cháo đá bát’. Vừa rên ư ử xong giờ lại đuổi như đuổi tà.”
“Tao trả lương cho mày để mày phục vụ tao, chứ không phải để mày làm bố tao. Cút!” Bà Phượng ném cho lão một cái nhìn sắc lẹm.
Lão Bảy nhặt cây lau nhà, lau qua loa vài đường dưới sàn rồi đi ra cửa.
