Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn

Chương 7 : Lễ chào cờ kết thúc được 15 phút. Học sinh đã ùa về các lớp, sân trường trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn



Chương 6:

Lễ chào cờ kết thúc được 15 phút. Học sinh đã ùa về các lớp, sân trường trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn tiếng giảng bài vang vọng từ các dãy nhà.

Bà Phượng ngồi trong phòng Hiệu trưởng mát lạnh, nhưng người bà thì nóng như lửa đốt. Cảm giác nhớp nhúa giữa hai đùi do dâm thủy chảy ra lúc nãy khiến bà bứt rứt không yên. Bà đi đi lại lại, định vào nhà vệ sinh riêng để rửa ráy thì điện thoại rung lên.

Vẫn là số của lão Bảy.

“Xuống phòng bảo vệ ngay. Tôi cần kiểm tra xem bà có thực hiện đúng quy định không. Đừng để tôi phải lên tận nơi ‘mời’ nhé.”

Đọc tin nhắn, bà Phượng rùng mình. Lão già này được đà lấn tới. Một bà Hiệu trưởng đường đường chính chính lại phải mò xuống cái chòi bảo vệ rách nát để phục vụ một gã nhân viên quèn?

Nhưng sự nhục nhã ấy lại đi kèm với một cơn sóng tình ập đến. Bà muốn biết lão sẽ làm gì với cái cơ thể đang “đói khát” này của bà.

Phượng chỉnh lại váy áo, xịt thêm chút nước hoa đắt tiền, rồi cầm lấy tập tài liệu giả vờ như đi kiểm tra cơ sở vật chất. Bà bước ra khỏi khu nhà hiệu bộ, đi thẳng về phía cổng trường.

Phòng bảo vệ là một căn nhà cấp 4 nhỏ xíu, lợp mái tôn, nằm ngay sát cổng chính. Nơi này quanh năm ẩm thấp, bừa bộn, là vương quốc riêng của lão Bảy.

“Cạch.”

Bà Phượng đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc lào đặc quánh phả vào mặt bà, trộn lẫn với mùi quần áo bẩn chưa giặt và mùi thức ăn thừa ôi thiu. Một sự hỗn tạp kinh khủng đối lập hoàn toàn với mùi nước hoa Chanel trên người bà.

Lão Bảy đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên cái chõng tre cũ kỹ, tay cầm điếu cày, mắt nheo lại nhìn bà sếp bước vào.

“Đóng cửa lại. Cài then vào,” Lão ra lệnh cộc lốc, không thèm đứng dậy chào.

Phượng nhăn mặt vì mùi hôi, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay lại cài then cửa. Căn phòng trở nên tối tăm, chỉ có chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ nhìn ra cổng trường.

“Ông… ông muốn gì?” Phượng hỏi, giọng cố giữ vẻ bề trên nhưng hơi run.

“Lại đây,” Lão Bảy vỗ tay xuống cái chõng tre kêu bồm bộp, “Đứng lên đây cho tôi kiểm tra. Sáng nay đứng trên bục cờ tôi nhìn chưa rõ.”

Bà Phượng nuốt nước bọt, bước tới gần cái chõng tre dính đầy ghét bẩn. Bà rón rén bước lên, đôi giày cao gót nện xuống dát tre kêu kẽo kẹt.

“Vén váy lên!”

Bà Phượng từ từ kéo tà váy đen lên. Đôi chân trắng nõn, đẫy đà lộ ra. Và khi tà váy được kéo cao quá hông, “sự thật” trần trụi phơi bày trước mắt lão bảo vệ già.

Không có quần lót.

Khu rừng rậm rạp đen nhánh của bà Hiệu trưởng hiện ra, ướt nhẹp, dính bết vì thứ dịch nhờn dâm đãng đã chảy ra suốt buổi chào cờ.

“Ái chà chà…” Lão Bảy vứt cái điếu cày sang một bên, chồm tới sát mặt bà Phượng, hít hà một hơi dài, “Thơm! Mùi của đàn bà lẳng lơ nó phải thế này chứ. Sáng nay bà nứng lắm hả? Ướt hết cả đùi rồi này.”

“Ông… ông im đi…” Phượng đỏ mặt, quay đi chỗ khác, nhưng hông bà vô thức ưỡn ra phía trước.

“Im thế đéo nào được,” Lão Bảy cười hô hố, đưa bàn tay chai sạn, móng tay cáu đen của mình quệt một đường ngay giữa khe suối của bà sếp, rồi đưa lên miệng mút mát ngon lành, “Ngon! Ngọt! Bà Hiệu trưởng nhiều nước thế này thì tưới chết cây của tôi mất.”

Hành động thô bỉ ấy khiến bà Phượng rên lên một tiếng. Bà không thể ngờ mình lại bị kích thích bởi một gã đàn ông bẩn thỉu đến thế.

“Nằm xuống!” Lão Bảy ra lệnh.

“Nằm… nằm đâu?” Phượng hoảng hốt nhìn quanh. Chỉ có cái chõng tre bẩn thỉu và một chiếc chiếu rách.

“Nằm xuống chiếu! Hay bà đòi đệm Kimdan? Ở đây chỉ có thế thôi, bà là đĩ của tôi thì phải theo luật của tôi.”

Phượng cắn răng, từ từ nằm ngửa ra chiếc chiếu hôi hám. Tấm lưng trần (phần trên váy hở lưng) tiếp xúc với manh chiếu dính đầy mồ hôi của lão Bảy khiến bà rùng mình. Bà dạng hai chân ra, phơi bày toàn bộ “cửa mình” đang sũng nước trước mắt lão già.

Lão Bảy không vội vàng cởi quần. Lão đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra sân trường.

“Bà nhìn ra kia xem,” Lão chỉ tay ra ngoài qua lớp kính mờ, “Đám học sinh lớp 12A1 đang học thể dục ngay kia kìa. Thằng con trai quý tử của bà cũng ở đấy đấy.”

Phượng nghển cổ lên nhìn. Đúng là lớp thằng Tuấn đang tập chạy bền.

“Bây giờ,” Lão Bảy quay lại, vừa cởi thắt lưng vừa cười nham hiểm, “Tôi sẽ ‘dạy dỗ’ bà ngay tại đây. Bà phải rên cho to vào, nhưng cấm được để bọn nó nghe thấy. Vừa sướng vừa sợ nó mới phê, bà hiểu không?”

Nói rồi, lão lao vào bà Phượng như một con trâu già húc mả. Lão không dạo đầu, không hôn hít (vì lão cũng biết mồm lão hôi), mà thô bạo tách hai chân bà Phượng ra, ấn thẳng cái “dùi cui” đen đúa của mình vào hang động ẩm ướt của bà sếp.

“Áaaa…” Phượng cong người lên, bấu chặt tay vào mép chõng tre. Sự xâm nhập thô bạo lấp đầy khoảng trống mà bà khao khát cả ngày nay.

“Sướng không bà Phượng? Hả?” Lão Bảy vừa thúc mạnh vừa chửi, cái bụng phệ đầy lông lá của lão đập bồm bộp vào làn da trắng mịn của bà, “Cái lồn của cán bộ nó khít thật đấy! Sướng hơn hẳn mấy con phò ở cầu đường!”

Bà Phượng bị ví với gái đứng đường nhưng không hề giận. Ngược lại, bà quặp chặt chân lấy hông lão Bảy, chủ động nâng hông lên đón nhận từng cú thúc như trời giáng.

“Sướng… sướng lắm ông Bảy ơi…” Bà rên rỉ, rũ bỏ hoàn toàn vỏ bọc đạo đức, “Đụ mạnh vào… Đụ nát cái lồn bà hiệu trưởng ra đi…”

Tiếng dát tre kêu kẽo kẹt, tiếng da thịt va chạm lép bép, tiếng rên la dâm loạn vang lên trong căn phòng bảo vệ chật hẹp.

“Nhìn ra ngoài đi!” Lão Bảy túm tóc bà Phượng, ép đầu bà quay về phía cửa sổ, “Nhìn thằng con trai bà đi! Nó mà biết mẹ nó đang nằm dạng háng cho thằng bảo vệ chơi trong giờ hành chính thế này thì nó nghĩ gì nhỉ?”

Phượng nhìn thấy bóng dáng Tuấn đang chạy ngoài sân. Hình ảnh đứa con trai ngây thơ đối lập với cảnh tượng mẹ nó đang bị giày xéo bởi một lão già hôi hám tạo nên một khoái cảm bệnh hoạn tột đỉnh.

“Tuấn ơi… Mẹ xin lỗi… Nhưng mẹ sướng quá…” Phượng gào lên trong cơn mê sảng, nước mắt trào ra, “Ông Bảy… ông giết tôi mất… Mạnh nữa đi…”

Lão Bảy cười sằng sặc, lão cảm thấy mình như ông vua. Lão đang cưỡi lên đầu lên cổ kẻ quyền lực nhất cái trường này. Lão thúc những cú cuối cùng, mạnh và sâu đến mức bà Phượng phải trợn ngược mắt, toàn thân co giật liên hồi.

“Nhận lấy này con đĩ!”

Lão Bảy gầm lên, trút toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong bà Phượng.

Cuộc hoan lạc kết thúc. Bà Phượng nằm vật ra chiếu, thở hồng hộc như cá mắc cạn, váy áo xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại trộn lẫn với bụi bẩn của cái chõng tre.

Lão Bảy kéo quần lên, châm một điếu thuốc lào, rít sòng sọc rồi phả khói vào mặt bà sếp:

“Đấy, xong việc rồi đấy. Bà chỉnh đốn lại rồi về phòng làm việc đi. Mai tôi lại gọi.”

Phượng lồm cồm bò dậy, nhặt lấy cái váy kéo xuống che đi phần thân dưới nhơ nhuốc. Bà nhìn lão Bảy, ánh mắt không còn vẻ khinh bỉ nữa mà là sự phục tùng pha lẫn thèm khát của một con thú đã được thuần hóa.

“Mai… mai ông nhớ nhẹ tay thôi…” Phượng lí nhí, rồi vội vàng mở cửa, lẻn ra ngoài, chạy biến về phía khu hiệu bộ, để lại sau lưng tiếng cười đắc thắng của gã bảo vệ già.

Trong đầu bà Phượng lúc này, sự liêm sỉ đã chết hẳn. Bà chỉ biết rằng, từ nay, cái chòi bảo vệ hôi hám này sẽ là “thiên đường” bí mật của bà, nơi bà được sống thật với bản chất con đàn bà dâm loạn nhất.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...