Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn
Chương 5:
Sáng thứ Hai.
Trời thu se lạnh, gió heo may thổi lồng lộng khắp sân trường rộng lớn. Hôm nay là ngày chào cờ đầu tuần, toàn bộ hơn một nghìn học sinh và cán bộ giáo viên đều tập trung đầy đủ dưới sân.
Trong phòng nghỉ giáo viên, bà Phượng đứng trước gương, chỉnh lại tà váy. Đúng như lời lão Bảy yêu cầu, hôm nay bà mặc một chiếc váy liền thân màu đen tuyền, ôm sát lấy cơ thể phốp pháp, dài vừa chớm đầu gối. Cổ váy khoét chữ V khéo léo, vừa đủ lịch sự nhưng cũng lấp ló khe ngực sâu hun hút trắng nõn.
Bà tô thêm chút son đỏ, đeo cặp kính gọng vàng lên. Nhìn trong gương, bà vẫn là bà Hiệu trưởng uy nghiêm, sang trọng khiến ai nhìn vào cũng phải kính nể.
Chỉ có điều, không ai biết rằng, bên dưới lớp vải đen dày dặn ấy… là một khoảng trống mênh mông.
Sáng nay, lúc mặc váy, bà đã đấu tranh tư tưởng dữ dội. Nhưng nỗi sợ bị tung clip sex và sự kích thích bệnh hoạn đã chiến thắng. Bà đã cởi bỏ chiếc quần lót ren, ném vào giỏ đồ bẩn, và cứ thế mặc váy trần.
Cảm giác gió lùa vào từ dưới gấu váy, mơn man lên đôi đùi non và thốc thẳng vào nơi tư mật trần trụi khiến bà rùng mình liên tục. Nó vừa lạnh, vừa nhột, vừa… nứng.
“Mời Ban Giám hiệu lên bục chủ tọa để bắt đầu lễ chào cờ!” Tiếng loa phát thanh vang lên.
Bà Phượng hít một hơi sâu, lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, bước ra khỏi phòng.
Vừa bước xuống sảnh, bà đã gặp ngay lão Bảy. Lão đang đứng dựa lưng vào cột cờ, tay cầm cái dùi trống, mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào phần dưới của bà.
“Chào bà Hiệu trưởng,” Lão Bảy cười nham nhở, cố tình nói to để mấy giáo viên đi ngang qua cũng nghe thấy, “Hôm nay bà mặc váy đẹp thế? Trông… mát mẻ hẳn ra.”
Phượng trừng mắt nhìn lão, nhưng chân bà bỗng dưng bủn rủn. Bà biết lão đang kiểm tra. Bà cố tình bước đi hơi nhanh một chút, để tà váy đen lay động mạnh hơn.
Lão Bảy nhìn theo, ánh mắt lão lóe lên vẻ đắc ý. Lão thừa kinh nghiệm để biết dáng đi khép nép bất thường kia nghĩa là gì. Con mụ này ngoan thật, lão nghĩ thầm.
Bà Phượng bước lên bục danh dự – nơi cao nhất của sân khấu, nhìn xuống toàn trường. Bà ngồi vào chiếc ghế bọc nhung đỏ ở chính giữa, vị trí dành cho người quyền lực nhất.
Nhưng ngay khi vừa ngồi xuống, bà đã hối hận.
Chiếc ghế nhung tuy êm nhưng lại lạnh. Và vì không có quần lót bảo vệ, lớp da thịt nhạy cảm nhất của bà tiếp xúc trực tiếp với mặt ghế (chỉ cách một lớp vải váy mỏng dính vì váy bị kéo căng khi ngồi).
“Nghiêm! Chào cờ… Chào!”
Tiếng hô vang lên. Hàng nghìn cánh tay giơ lên chào. Quốc ca vang lên hùng tráng.
Bà Phượng đứng dậy chào cờ. Gió trên bục cao thổi mạnh hơn ở dưới đất rất nhiều. Một cơn gió thốc tới, thổi tung tà váy của bà sang một bên.
Phượng hoảng hốt, vội vàng đưa tay giữ váy theo phản xạ. Tim bà đập thình thịch. Bà liếc mắt xuống dưới sân. Hàng nghìn cặp mắt đang hướng về phía bà – trung tâm của buổi lễ.
Trong đầu bà hiện lên một nỗi sợ hãi pha lẫn hưng phấn tột độ: Nếu bây giờ gió thổi mạnh hơn chút nữa… thì cả cái trường này sẽ nhìn thấy ‘cái đó’ của bà Hiệu trưởng. Lũ nam sinh mới lớn kia sẽ thấy hết…
Ánh mắt bà vô thức tìm kiếm lớp 12A1. Và bà thấy Tuấn.
Con trai bà đang đứng ở hàng đầu, nghiêm trang chào cờ. Thằng bé trông thật sáng sủa trong bộ đồng phục sơ mi trắng. Nó đang ngước lên nhìn bà với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tự hào.
Tuấn ơi… Mẹ xin lỗi… Phượng nghĩ thầm, hai chân bà kẹp chặt vào nhau để ngăn cơn gió lùa vào, nhưng chính hành động đó lại khiến hai mép thịt cọ xát vào nhau, tạo ra một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, Mẹ đang đứng trước mặt con mà không mặc quần lót đây này… Mẹ là con đĩ mất rồi…
Lễ chào cờ kết thúc, đến phần nhận xét thi đua. Bà Phượng phải bước ra bục phát biểu.
Bà cầm micro, giọng đanh thép vang lên khắp sân trường:
“Tuần vừa qua, nề nếp của trường ta có dấu hiệu đi xuống. Tình trạng học sinh yêu đương nhăng nhít, thiếu đứng đắn trong trang phục và tác phong vẫn còn tồn tại. Tôi kịch liệt phê bình và sẽ xử lý nghiêm khắc những trường hợp vi phạm thuần phong mỹ tục…”
Bà giảng giải về đạo đức, về sự trong sáng, về sự kín đáo. Nhưng ở dưới chân bục phát biểu, cách bà chỉ vài mét, lão Bảy đang đứng khoanh tay, nhìn ngược từ dưới lên.
Góc nhìn của lão Bảy cực kỳ hiểm hóc. Từ vị trí đó, lão có thể nhìn thấy lấp ló những gì ẩn sau tà váy đen mỗi khi bà Phượng cử động chân.
Lão Bảy nhe răng cười, đưa tay lên… gãi gãi vào đũng quần mình một cách thô tục ngay trước mặt bà Phượng (nhưng khuất tầm nhìn của học sinh).
Bà Phượng nhìn thấy hành động đó. Giọng bà hơi lạc đi một nhịp.
Lão già khốn nạn! Lão dám trêu ngươi mình ngay lúc này!
Bà biết lão đang nhắc nhở bà về thân phận nô lệ của mình. Những lời giáo huấn đạo đức bà đang nói ra bỗng trở nên lố bịch và giả tạo đến buồn nôn.
Nhưng nghịch lý thay, sự trêu ngươi của lão Bảy cộng với hàng nghìn ánh mắt ngây thơ của học sinh bên dưới lại khiến “nước nôi” của bà chảy ra ồ ạt. Dịch nhờn dâm thủy chảy dọc theo đùi, ướt nhẹp cả bắp chân, dính dấp khó chịu nhưng cũng đầy kích thích.
Bà Phượng kết thúc bài phát biểu vội vã, rồi quay trở lại ghế ngồi.
Lần này, bà không khép chân nữa. Bà ngồi xuống, hơi tách hai đầu gối ra một chút, mắt hướng thẳng về phía Tuấn. Bà tưởng tượng thằng con trai mình có thể nhìn xuyên thấu qua lớp váy, nhìn thấy sự ướt át dâm loạn của mẹ nó.
Nhìn đi các em… Bà Phượng nghĩ thầm, ánh mắt sau cặp kính lóe lên tia nhìn sắc lẹm và bệnh hoạn, Bà Hiệu trưởng đạo mạo của các em đang nứng đến phát điên đây… Ước gì bây giờ được lôi thằng Tuấn lên đây… vạch váy ra cho nó bú ngay trên cái bục danh dự này…
Buổi chào cờ kết thúc trong tiếng trống tan trường. Bà Phượng đứng dậy, cảm nhận rõ tà váy sau mông đã bị dính chặt vào da thịt bởi mồ hôi và dâm thủy. Bà bước đi đầy kiêu hãnh, nhưng trong lòng bà biết, từ hôm nay, cái sân trường này không còn là nơi tôn nghiêm nữa, mà là sân khấu cho những màn trình diễn bệnh hoạn của bà và lão bảo vệ già.
