Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn

Chương 5 : 7 giờ tối. Biệt thự riêng của bà Phượng



Chương 4:

7 giờ tối. Biệt thự riêng của bà Phượng.

Bà Phượng đỗ chiếc xe Mercedes bóng loáng vào gara, bước xuống xe với đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. Suốt quãng đường từ trường về nhà, cái mùi khai nồng, hôi hám của lão Bảy dường như vẫn ám ảnh nơi khoang miệng bà, dù bà đã súc miệng bằng cả chai nước suối.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cảm giác nóng ran ở vùng hạ bộ vẫn chưa dứt. Sự nhục nhã khi phải quỳ gối phục vụ một gã bảo vệ già dưới gầm bàn lại trở thành một liều thuốc kích dục cực mạnh, khiến bà nhìn đâu cũng thấy… gợi tình.

“Mẹ về rồi ạ?”

Giọng nói ấm áp vang lên. Tuấn – con trai bà – từ trong nhà bước ra đón. Thằng bé mới tắm xong, chỉ mặc chiếc quần đùi thể thao, cởi trần, để lộ cơ thể săn chắc, làn da trắng trẻo của tuổi 18 đang độ trổ mã. Mái tóc ướt rủ xuống trán làm nó trông vừa ngây thơ, vừa quyến rũ chết người.

Phượng sững người lại mất vài giây. Bình thường, bà sẽ mắng nó ăn mặc lôi thôi. Nhưng hôm nay, ánh mắt bà dán chặt vào vòm ngực nở nang và những múi bụng lấp ló của con trai. Trong đầu bà bỗng so sánh: cơ thể non tơ, thơm tho mùi sữa tắm này khác hẳn với cái thân xác già nua, hôi hám của lão Bảy. Và bà thèm khát sự tinh khiết này để gột rửa sự nhơ nhuốc ban chiều.

“Mẹ? Mẹ sao thế? Mặt mẹ đỏ quá, mẹ ốm à?” Tuấn lo lắng tiến lại gần, đưa tay định sờ trán mẹ.

Phượng giật mình, lùi lại một bước, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị: “Không… mẹ không sao. Chỉ là ở trường nhiều việc đau đầu quá thôi. Con ăn cơm chưa?”

“Con đợi mẹ về ăn cùng. Cô giúp việc nấu xong về rồi ạ.”

“Ừ, vào ăn thôi.”

Bữa cơm diễn ra trong không khí lạ lùng. Bà Phượng ngồi đầu bàn, gắp thức ăn cho con, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng vàng cứ lén lút nhìn vào bắp tay cuồn cuộn của Tuấn mỗi khi nó đưa bát lên lùa cơm.

“Hôm nay ở trường thế nào?” Phượng hỏi, giọng cố giữ vẻ đạo mạo.

“Dạ vẫn bình thường ạ. À, hôm nay nghe nói cô bắt phạt bạn Lan lớp 12A2 à mẹ? Cả trường đang đồn ầm lên.”

Phượng khựng lại đôi đũa. Nhắc đến con bé Lan, bà lại nhớ đến cái cớ khiến bà “tự xử” trong phòng làm việc chiều nay. Bà cười nhạt, giọng đầy vẻ khinh miệt:

“Cái loại con gái nứt mắt ra đã yêu đương nhăng nhít, không phạt để nó làm loạn trường à? Con liệu hồn đấy Tuấn ạ. Cấm được yêu đương vớ vẩn. Nhiệm vụ của con là học, sau này làm ông nọ bà kia, chứ đừng để mẹ phải xấu mặt.”

“Vâng, con biết rồi mà,” Tuấn ngoan ngoãn gật đầu.

Phượng nhìn con trai, trong lòng dấy lên một suy nghĩ đen tối. Đúng rồi, con không được yêu đứa nào hết. Con phải giữ cái thân xác này… cho mẹ.

Ăn xong, Tuấn đứng dậy dọn dẹp. Bà Phượng ngồi ở sofa phòng khách, tivi đang bật nhưng bà không xem. Bà rút điện thoại ra, định nhắn tin cho giáo viên chủ nhiệm kiểm tra tình hình lớp thằng Tuấn, thì một tin nhắn từ số lạ gửi đến.

Không cần lưu tên, bà cũng biết thừa là ai.

“Bà Hiệu trưởng về nhà an toàn chưa? Mồm miệng đã sạch sẽ chưa hay vẫn còn vương vấn ‘hương vị’ của tôi?”

Phượng tím mặt, tay siết chặt điện thoại. Lão già khốn nạn! Hắn dám nhắn tin trêu ngươi bà ngay khi bà đang ở nhà với con trai.

Chưa kịp để bà định thần, tin nhắn thứ hai ập đến kèm theo một tấm ảnh. Đó là ảnh chụp màn hình cắt từ clip lão quay chiều nay: cảnh bà Phượng dạng chân, tay thò vào quần, mắt lim dim phê pha.

“Mai đi làm nhớ mặc cái váy liền thân màu đen nhé. Đừng mặc quần lót. Chiều mai tôi vào kiểm tra. Nếu thấy có quần lót… thì clip này sẽ nằm trên Facebook của trường.”

Bà Phượng suýt đánh rơi điện thoại. Không mặc quần lót đi làm? Lão Bảy muốn biến bà thành con điếm thực sự ngay trong môi trường sư phạm sao?

“Mẹ ơi, con lên phòng học bài nhé.” Tiếng Tuấn gọi với từ bếp ra.

Phượng giật mình, vội úp điện thoại xuống: “Ừ… ừ con lên đi.”

Nhìn bóng lưng con trai đi lên cầu thang, một sự thôi thúc điên rồ trỗi dậy trong lòng bà Phượng. Sự đe dọa của lão Bảy thay vì làm bà sợ hãi co rúm, nó lại phá vỡ hoàn toàn cái đê bao đạo đức mong manh còn sót lại. Bà nghĩ: Đằng nào mình cũng đã nhơ nhuốc rồi. Đằng nào lão Bảy cũng coi mình là con đĩ. Vậy thì tại sao mình phải kìm nén với thằng Tuấn nữa?

11 giờ đêm.

Cả căn biệt thự chìm trong im lặng. Phượng tắm rửa sạch sẽ, xức nước hoa thơm phức, mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, cổ khoét sâu lộ ra quá nửa bầu ngực trắng nõn. Bà không về phòng mình mà rón rén đi sang phòng con trai.

Cửa phòng Tuấn không khóa. Thằng bé đã ngủ say, chăn đắp ngang bụng, để lộ lồng ngực trần phập phồng đều đặn.

Bà Phượng nhẹ nhàng bước vào, đóng cửa lại. Bà ngồi xuống mép giường, ngắm nhìn gương mặt tuấn tú của con trai dưới ánh đèn ngủ lờ mờ.

Bàn tay bà run run đưa ra, chạm nhẹ vào khuôn ngực săn chắc của nó. Da thịt mát rượi, đàn hồi của trai tráng 18 tuổi khiến bà rùng mình kích thích. Khác hẳn với da thịt nhão nhoét của lão Bảy chiều nay.

“Tuấn…” Bà thì thầm, cúi sát mặt xuống, hít hà mùi hương nam tính non nớt của con trai, “Con ngủ ngon quá…”

Bàn tay hư hỏng của bà trượt dần xuống bụng, lân la đến cạp quần đùi. Bà muốn kiểm tra xem “thằng nhỏ” của con trai mình đã lớn đến mức nào. Bà muốn biết liệu nó có “hùng dũng” hơn cái thứ hôi hám của lão bảo vệ hay không.

Tuấn khẽ cựa mình. Bà Phượng giật thót, vội rụt tay lại. Nhưng thằng bé chỉ xoay người rồi ngủ tiếp.

Phượng thở phào, nhưng tim đập như trống bỏi. Bà biết mình đang đùa với lửa. Nhưng ngọn lửa dục vọng này đã bị lão Bảy châm ngòi, và giờ bà muốn dùng chính con trai mình để thiêu đốt nó.

Bà cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con trai, một nụ hôn không hề mang tình mẫu tử thuần khiết.

“Ngủ ngon nhé, người tình bé nhỏ của mẹ. Sớm muộn gì… con cũng sẽ là của mẹ thôi.”

Phượng đứng dậy, quay trở về phòng mình. Trong đầu bà bây giờ không còn lo sợ về tin nhắn đe dọa của lão Bảy nữa. Ngược lại, bà bắt đầu mong chờ ngày mai. Bà sẽ không mặc quần lót như lão yêu cầu. Bà sẽ để cho gió lùa vào nơi tư mật ấy ngay trong giờ chào cờ, để cảm nhận sự kích thích tột độ của một bà hiệu trưởng dâm loạn. Và tối về… bà sẽ tìm cách “dạy dỗ” thằng Tuấn những bài học giới tính mà nhà trường không bao giờ dạy.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...