Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn
Chương 3:
Gầm bàn làm việc của Hiệu trưởng vốn được thiết kế rộng rãi để bà Phượng có thể duỗi chân thoải mái, nhưng giờ đây nó trở nên chật chội và ngột ngạt như một cái lồng giam cầm nhân phẩm.
Bà Phượng quỳ gối trên nền gạch lạnh lẽo. Hai tay bà run rẩy đặt lên đầu gối, mắt nhắm nghiền, cố gắng nín thở để không phải ngửi cái mùi hôi hám đặc trưng phát ra từ đũng quần lão Bảy.
“Mở mắt ra!” Lão Bảy ra lệnh, một tay ấn mạnh lên đầu bà Phượng, tay kia thô bạo kéo tuột cái khóa quần kaki cũ kỹ, cáu bẩn xuống, “Bà làm giáo dục mà thái độ học tập kém thế à? Nhìn cho kỹ vào ‘ông chủ’ mới của bà đây này.”
Phượng miễn cưỡng mở mắt. Đập vào mắt bà là thứ vũ khí đen đúa, sần sùi và nồng nặc mùi khai của một gã đàn ông già lười tắm rửa. Nó khác hẳn với sự sạch sẽ mà bà vẫn tưởng tượng về đàn ông, và càng khác xa với những gì bà mong đợi.
“Tởm quá…” Phượng buột miệng, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
“Tởm à?” Lão Bảy cười khẩy, giọng đầy vẻ cay cú của kẻ thấp hèn giờ nắm được quyền sinh sát, “Cái này là mùi của lao động, mùi của thằng bảo vệ ngày đêm canh cửa cho bà ngồi mát ăn bát vàng đấy. Há mồm ra! Nhanh!”
Lão không đợi bà đồng ý, một tay túm lấy búi tóc được chải chuốt gọn gàng của bà giật ngược ra sau, tay kia ấn thẳng thứ đó vào miệng bà Hiệu trưởng.
“Ưm… ưm…”
Phượng trợn ngược mắt, hai tay quơ quào trong không trung định chống cự, nhưng hình ảnh chiếc điện thoại chứa đoạn clip “loạn luân” kia hiện lên trong đầu khiến bà buông xuôi. Bà đành phải mở rộng khẩu hình, đón nhận sự xâm nhập thô bạo của gã bảo vệ.
Cảm giác đầu tiên là vị mặn chát của mồ hôi lưu cữu, vị chua nồng của nước tiểu sót lại. Nước mắt Phượng trào ra giàn giụa. Bà cảm thấy nhục nhã ê chề. Bà – một thạc sĩ giáo dục, một người đàn bà quyền quý đi xe hơi, dùng nước hoa Pháp – giờ đây đang phải quỳ dưới gầm bàn, khẩu giao cho một lão già mà bình thường bà không thèm nhìn nửa con mắt.
“Đúng rồi… Ngoan lắm bà Phượng ạ…” Lão Bảy rên rỉ khoái trá, lão đứng dựa lưng vào cạnh bàn, mắt lim dim tận hưởng cảm giác được cái miệng sang trọng của bà sếp phục vụ, “Cái lưỡi này hàng ngày chửi tôi như tát nước vào mặt, giờ thì mềm mại phết nhỉ. Mút mạnh vào! Đừng để tôi phải dạy.”
Phượng vừa làm vừa nôn khan, nhưng nỗi sợ hãi đã biến bà thành một con rối ngoan ngoãn. Bà bắt đầu di chuyển đầu lưỡi theo bản năng đàn bà. Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.
Trong cái không gian chật hẹp, tối tăm dưới gầm bàn, sự nhục nhã tột cùng ấy bỗng dưng kích thích một dây thần kinh bệnh hoạn nào đó trong não bộ bà. Tiếng rên rỉ thô tục của lão Bảy, cái mùi hôi hám đàn ông xộc vào mũi, và vị thế của kẻ bề trên bị đè nén xuống bùn đen… tất cả hòa quyện lại, khiến “nước nôi” của bà – thứ vừa bị khô đi vì sợ hãi – lại bắt đầu rỉ ra ướt đẫm đáy quần lót.
“Mình bị sao thế này?” Phượng tự hỏi trong hoảng loạn, nhưng miệng bà lại bắt đầu mút mát nhiệt tình hơn, chủ động hơn. Bà không còn chỉ làm cho xong chuyện, mà bà đang thực sự phục vụ lão.
Lão Bảy nhận ra sự thay đổi đó. Lão cười hô hố, vỗ bồm bộp vào má bà:
“Ái chà, bà Hiệu trưởng ‘tiếp thu’ nhanh đấy. Hóa ra bà cũng là con đĩ ngầm thôi. Thảo nào lại muốn ngủ với con trai.”
Câu nói của lão như dầu đổ vào lửa. Phượng rên lên trong họng, bà ôm chặt lấy hông lão Bảy, đẩy nhanh tốc độ. Bà tưởng tượng đây không phải là lão Bảy, mà là một gã đàn ông lực lưỡng đang cưỡng bức bà, bắt bà phải phục tùng vô điều kiện.
“Sắp ra rồi… Nuốt hết cho tôi! Cấm được nhả ra giọt nào!” Lão Bảy gầm gừ, ấn mạnh đầu bà xuống sâu hơn.
Bà Phượng ngoan ngoãn tuân lệnh. Dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng bắn thẳng vào cổ họng bà. Bà nuốt ực một cái, nuốt trọn sự nhục nhã và cả danh dự của mình vào trong bụng.
Lão Bảy rút ra, kéo quần lên, thở hắt ra một hơi thỏa mãn. Lão cúi xuống nhìn bà Phượng.
Bà Hiệu trưởng lúc này trông thảm hại vô cùng. Tóc tai rối bù, son môi lem luốc dính đầy dịch nhầy, cặp kính gọng vàng bị lệch sang một bên, nước mắt nước mũi tèm lem. Bà vẫn quỳ đó, ngước nhìn lão với ánh mắt vừa căm hận vừa… thèm khát.
“Được. Bài kiểm tra hôm nay đạt điểm khá,” Lão Bảy cười nham nhở, cúi xuống vỗ vào mông bà một cái “đét” rõ to, “Đứng dậy chỉnh đốn trang phục đi. Còn làm việc tiếp chứ.”
Phượng lồm cồm bò từ trong gầm bàn ra, ngồi phịch xuống ghế, thở dốc. Bà vội vàng lấy khăn giấy lau miệng, tay run rẩy chỉnh lại áo quần.
“Xóa… xóa cái clip đi,” Phượng thều thào, giọng khàn đặc.
Lão Bảy cầm chiếc điện thoại lên, giả vờ bấm bấm, rồi đút tọt vào túi quần.
“Xóa cái gì mà xóa? Đây là ‘kỷ niệm’ đẹp của hai chúng ta mà,” Lão nháy mắt, đi về phía cửa, “Tôi giữ làm tin. Bà cứ ngoan ngoãn thế này thì nó sẽ nằm yên trong túi tôi. Còn nếu bà giở chứng… thì sáng mai cả trường sẽ được xem phim miễn phí.”
“Ông lừa tôi!” Phượng gắt lên, nhưng không dám to tiếng.
“Tôi đâu có lừa. Tôi bảo ‘sẽ suy nghĩ lại’, chứ có bảo chắc chắn xóa đâu,” Lão Bảy cười khùng khục, mở chốt cửa, “Thôi chào bà Hiệu trưởng. Mai tôi lại ghé ‘thăm’. Nhớ rửa ráy sạch sẽ, lần sau tôi không thích mùi nước hoa nồng nặc thế đâu, tôi thích mùi… tự nhiên cơ.”
Lão Bảy bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Bà Phượng ngồi chết lặng trong phòng. Bà nhìn xuống đôi bàn tay vẫn còn run rẩy của mình. Bà biết, cuộc đời bà từ hôm nay đã rẽ sang một hướng khác. Bà không còn là người nắm quyền nữa. Bà đã trở thành con tin, thành nô lệ tình dục cho một gã bảo vệ già ngay trong cái “vương quốc” của mình.
Nhưng điều đáng sợ nhất là, khi nhớ lại cảm giác cái thứ hôi hám ấy nằm trong miệng mình, bà lại thấy… rùng mình sung sướng. Bà đưa tay xuống dưới gầm bàn, nơi lão Bảy vừa đứng, quệt ngón tay vào vũng nước nhỏ giọt còn sót lại trên sàn, rồi đưa lên mũi ngửi.
“Tuấn ơi… Mẹ xin lỗi…” Phượng thì thầm, ánh mắt bà lóe lên một tia nhìn bệnh hoạn, “Nhưng mẹ bắt đầu thích trò chơi này rồi.”
