Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn

Chương 3 : Trong phòng làm việc kín mít, tiếng thở dốc của bà Phượng dần lắng xuống. Bà nằm vật ra ghế, mồ hôi



Chương 2:

Trong phòng làm việc kín mít, tiếng thở dốc của bà Phượng dần lắng xuống. Bà nằm vật ra ghế, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lớp áo lót, tóc mai bết vào trán. Cơn cao trào qua đi để lại sự trống rỗng và một chút ghê tởm chính bản thân mình.

Bà vội vàng ngồi dậy, lấy khăn giấy lau dọn “bãi chiến trường” nhớp nhúa dưới háng. Bà chỉnh lại tà áo dài, vuốt lại mái tóc, đeo lại cặp kính gọng vàng. Chỉ trong tích tắc, từ một người đàn bà đang rên rỉ gọi tên con trai, bà lại trở về nguyên hình là bà Hiệu trưởng đạo mạo, uy nghiêm.

“Đúng là điên rồ,” Phượng lầm bầm, tự trách mình sơ suất khi để cảm xúc chi phối, “May mà không ai biết.”

“Cạch!”

Tiếng chốt cửa xoay nhẹ. Bà Phượng giật bắn mình. Bà nhớ rõ ràng là mình đã khóa cửa rồi mà?

Cánh cửa mở ra. Một luồng gió mang theo mùi thuốc lào khét lẹt và mùi mồ hôi chua nồng xộc vào căn phòng thơm tho mùi nước hoa.

Lão Bảy – gã bảo vệ già – đứng lù lù ở cửa, trên tay cầm chùm chìa khóa dự phòng của trường, miệng ngậm điếu thuốc lá cháy dở, nhe hàm răng vàng ố ra cười nham nhở.

“Ông Bảy!” Bà Phượng đứng bật dậy, mặt đỏ gay vì giận dữ (và vì chột dạ), bà chỉ tay vào mặt lão, quát lớn bằng cái giọng bề trên quen thuộc, “Ai cho phép ông tự tiện mở cửa phòng tôi? Ông có biết quy tắc tối thiểu là phải gõ cửa không? Cái loại vô học này!”

Lão Bảy không hề tỏ ra sợ sệt như mọi ngày. Lão đủng đỉnh bước vào, khép cửa lại, rồi chốt chặt. Lão rít một hơi thuốc, nhả khói mù mịt ngay giữa phòng lạnh.

“Gớm, bà Hiệu trưởng làm gì mà nóng thế?” Lão Bảy cười khùng khục, ánh mắt đục ngầu dán chặt vào bộ ngực đồ sộ đang phập phồng sau lớp áo dài của bà Phượng, “Tôi thấy bà làm việc ‘vất vả’ quá, định vào hỏi thăm xem bà có cần… giúp đỡ gì không thôi.”

“Câm mồm!” Phượng đập bàn, cố gắng dùng uy quyền để che giấu nỗi sợ hãi mơ hồ đang dâng lên, “Ông say rượu rồi phải không? Cút ngay ra ngoài cho tôi! Ngày mai tôi sẽ ký quyết định đuổi việc ông! Cái thứ bảo vệ quèn mà dám nhìn tôi kiểu đấy à?”

“Đuổi việc à? Sợ quá cơ,” Lão Bảy bĩu môi, tiến lại gần bàn làm việc. Lão rút cái điện thoại cục gạch ra, đặt lên mặt bàn gỗ bóng loáng, đẩy về phía bà Phượng.

“Trước khi đuổi tôi, bà xem cái này đi đã. Xem xong rồi đuổi cũng chưa muộn.”

Phượng nhìn cái điện thoại cũ mèm, màn hình xước xát, lòng đầy nghi hoặc. Bà cầm lên, bấm nút phát đoạn video vừa quay.

Trên màn hình mờ ảo nhưng vẫn đủ rõ nét, hình ảnh một người đàn bà mặc áo dài tím, đang ngả ngớn trên ghế, tay thò vào trong quần, mặt mũi đê mê dâm dục hiện lên. Và kinh khủng nhất, âm thanh rè rè từ loa điện thoại phát ra tiếng rên rỉ mà bà vừa thốt lên cách đây vài phút:

“Ưm… Tuấn ơi… con trai mẹ… sướng quá…”

“Choang!”

Chiếc điện thoại rơi khỏi tay bà Phượng, đập xuống mặt bàn. Bà đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu. Hai chân bà run rẩy, phải chống tay xuống bàn mới đứng vững được.

Lão Bảy nhặt điện thoại lên, phủi bụi, tặc lưỡi: “Ấy ấy, bà cẩn thận chứ. Cái này là ‘bảo vật’ đấy. Tôi còn chưa kịp copy ra đâu.”

“Ông… ông muốn gì?” Giọng bà Phượng không còn đanh thép nữa mà run lên bần bật. Bà hiểu rằng, sự nghiệp, danh dự và cả cuộc đời bà đang nằm trong tay gã bảo vệ hôi hám này.

Lão Bảy cười khà khà, đi vòng ra sau ghế hiệu trưởng. Lão ghé sát vào tai bà Phượng, mùi hôi nách của lão xộc thẳng vào mũi bà khiến bà buồn nôn.

“Tôi muốn gì à? Bà hỏi thừa,” Lão thì thầm, bàn tay thô ráp, cáu bẩn đặt lên vai bà Phượng, rồi trượt dần xuống, bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn, “Tôi làm bảo vệ ở đây chục năm, lương ba cọc ba đồng, lại còn suốt ngày bị bà chửi như chó. Tôi cũng là đàn ông, tôi cũng biết thèm chứ. Nhất là nhìn cái tướng ‘nái sề’ phốp pháp này của bà… tôi thèm rỏ dãi ra ấy chứ.”

“Bỏ tay ra! Đồ khốn nạn!” Phượng rùng mình, hất tay lão ra theo phản xạ.

“Ái chà, vẫn còn chảnh à?” Lão Bảy đổi giọng, gằn xuống đe dọa, “Được thôi. Bà thích giữ giá thì tôi gửi cái clip này cho thằng Tuấn nhé? Để xem con trai cưng của bà nghĩ gì khi biết mẹ nó… muốn loạn luân với nó? Hay là tôi gửi cho hội đồng nhà trường? Cho phụ huynh toàn trường biết bà Hiệu trưởng đạo đức ngời ngời thực chất là con đàn bà dâm loạn?”

Nghe đến tên “Tuấn”, bà Phượng như bị sét đánh. Bà có thể mất chức, nhưng bà không thể để con trai biết bí mật kinh tởm này. Hình tượng người mẹ hoàn hảo trong mắt con trai là thứ bà quý giá nhất.

“Đừng…” Phượng lí nhí, nước mắt ứa ra vì nhục nhã và bất lực, “Đừng gửi cho nó… Ông muốn bao nhiêu tiền? Tôi đưa… 50 triệu? 100 triệu?”

“Tiền?” Lão Bảy cười sằng sặc, lão thô bạo túm lấy tóc bà Phượng, giật ngược ra sau, ép bà phải ngước nhìn khuôn mặt già nua, nhăn nheo của lão, “Bà nghĩ tôi thiếu tiền đến mức đấy à? Tiền thì tôi vẫn lấy, nhưng cái tôi cần bây giờ là… cái này.”

Lão đưa bàn tay dơ dáy, đen đúa lên, vỗ bồm bộp vào má bà Phượng, rồi thô bạo luồn tay vào trong cổ áo dài, bóp chầm lấy bầu ngực ngồn ngộn thịt của bà.

“Bà chê tôi bẩn, chê tôi hôi, chê tôi là thằng bảo vệ quèn đúng không? Hôm nay, tôi sẽ cho bà biết thế nào là phục vụ thằng bảo vệ quèn.”

Phượng cắn chặt môi, nhắm nghiền mắt lại. Sự trịch thượng, kiêu hãnh của một bà hiệu trưởng đang bị nghiền nát dưới bàn tay thô bỉ của kẻ mà bà coi thường nhất. Nhưng sâu thẳm trong sự ghê tởm ấy, cái bản năng dâm đãng của bà – thứ vừa được đánh thức bởi màn tự sướng ban nãy – lại đang phản bội bà. Cảm giác bị cưỡng ép, bị hạ nhục bởi một gã đàn ông thấp kém lại nhen nhóm lên một ngọn lửa kích thích bệnh hoạn.

“Quỳ xuống!” Lão Bảy ra lệnh, giọng khàn đặc, “Chui xuống gầm bàn mà phục vụ tôi. Ngay bây giờ. Nếu bà làm tốt, tôi sẽ suy nghĩ lại việc giữ kín cái video này.”

Bà Phượng mở mắt, nhìn lão Bảy đầy căm hận nhưng cũng đầy sợ hãi. Bà từ từ quỵ gối xuống. Tà áo dài tím than sang trọng quét lê trên sàn nhà.

Dưới ánh đèn neon lạnh lẽo của phòng hiệu trưởng, tượng đài đạo đức của trường Ngôi Sao đang từ từ sụp đổ, chui vào gầm bàn để bắt đầu cuộc hành trình trở thành nô lệ tình dục cho gã bảo vệ già hôi hám.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...