Bà mẹ hiệu trưởng dâm loạn
Chương 10:
Sáng sớm Chủ nhật.
Cơn mưa đêm qua đã tạnh, để lại bầu không khí trong lành, mát mẻ. Bà Phượng dậy sớm hơn thường lệ. Khi bước ra khỏi phòng ngủ, ánh mắt bà vô tình chạm vào cánh cửa gỗ gụ bóng loáng.
Ở ngay mép cửa, ngang tầm hông, có một vệt trắng đục đã khô cong, bám chặt vào vân gỗ.
Bà Phượng khựng lại. Với kinh nghiệm của một người đàn bà từng trải và vừa mới “hư hỏng” gần đây, bà nhận ra ngay đó là cái gì. Không phải nước mưa, cũng chẳng phải nhựa cây. Đó là tinh dịch.
Bà đưa ngón tay quệt nhẹ, đưa lên mũi ngửi. Vẫn còn thoang thoảng mùi ngai ngái đặc trưng.
“Thằng ranh con…” Bà Phượng nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý, “Hóa ra hôm qua mày đứng đây… Mày nhìn thấy hết rồi hả Tuấn?”
Thay vì tức giận hay xấu hổ, một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng bà. Ý nghĩ đứa con trai ngoan hiền, học giỏi của bà phải đứng ngoài cửa, sục cặc khi nhìn mẹ nó “tự xử” khiến bà cảm thấy quyền lực vô cùng. Bà đã nắm được thóp của nó.
Mày thèm mẹ mày đúng không? Được, hôm nay bà cho mày xem ‘full không che’ luôn.
10 giờ sáng.
Cả nhà vắng lặng. Tuấn đang ở trong phòng mình, chắc mẩm là mẹ đang nấu cơm hoặc xem tivi dưới nhà.
Bà Phượng tắm rửa sạch sẽ, xịt nước hoa vào những điểm nhạy cảm: cổ, gáy, và cả… vùng tam giác mật. Lần này, bà không đóng cửa khép hờ nữa. Bà mở toang cánh cửa phòng ngủ ra, dùng cái chặn cửa giữ cho nó không khép lại.
Bà chọn một chiếc váy ngủ hai dây lụa màu đỏ rực, mỏng tang như cánh chuồn, ngắn cũn cỡn chỉ vừa che hết mông. Bà không mặc nội y bên trong.
Bà Phượng nằm trên giường, nhưng lần này bà chọn tư thế nằm sấp, đầu hướng về phía cửa sổ nhưng mặt lại quay ra phía cửa ra vào. Bà đặt chiếc laptop trước mặt, bật một bộ phim sex ồn ào.
Tay phải bà luồn xuống dưới bụng, bắt đầu móc máy.
“Ưm… sướng quá…”
Bà cố tình rên to hơn bình thường. Tiếng rên rỉ lả lơi vọng ra hành lang vắng lặng, bay thẳng lên tầng 3.
Chỉ vài phút sau, bà nghe thấy tiếng bước chân rón rén quen thuộc trên cầu thang. Con cá đã cắn câu, bà nghĩ thầm, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình laptop, giả vờ như đang chìm đắm trong thế giới phim ảnh.
Tuấn xuất hiện ở khung cửa. Nó đứng nép vào tường, tim đập thình thịch. Hôm qua nhìn qua khe cửa hẹp đã phê, hôm nay cửa mở toang hoác thế này thì đúng là thiên đường.
Nó nhìn thấy mẹ nó đang nằm sấp, cái váy lụa đỏ bị kéo tốc lên cao, phơi bày trọn vẹn cặp mông trắng nõn, tròn lẳn và phốp pháp. Giữa hai đùi bà, nước nhờn đang chảy ra ướt nhẹp cả ga giường.
Tuấn nuốt nước bọt ừng ực. Nó run rẩy kéo quần xuống. “Cậu nhỏ” của nó – vốn đã bị kích thích từ tối qua – lập tức bật ra, sừng sững như một cây cột đình.
Bà Phượng hí mắt nhìn qua khóe mắt, liếc về phía cửa. Và bà sững sờ.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng bà vẫn choáng ngợp trước “tài sản” của con trai. Dưới ánh sáng ban ngày rõ mồn một, thứ đó của Tuấn trông thật hùng vĩ. Nó dài, to, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, đầu nấm đỏ au, đầy sức sống của trai tráng 18 tuổi.
Nó to gấp đôi, à không, gấp ba cái thứ đen đúa héo hon của lão Bảy.
“Trời ơi…” Bà Phượng thầm thốt lên trong đầu, nhịp tim tăng vọt, “Hàng họ thế kia bảo sao con bé Lan lớp nó cứ mê mẩn. Cái này mà đâm vào thì có mà toác người…”
Sự so sánh khiến bà càng thêm nứng. Bà tưởng tượng cái “cây cột đình” kia đang cắm phập vào người mình từ phía sau.
Bà Phượng bắt đầu diễn sâu hơn. Bà cong mông lên cao, chổng về phía cửa, tay móc sâu vào bên trong “cô bé”.
“Áaaa… To quá… Đụ chết em đi anh ơi…”
Tuấn đứng ngoài cửa, nghe mẹ rên mà cứ ngỡ mẹ đang gọi mình. Nó nhìn cái mông trắng hếu đang lắc lư mời gọi kia, tay nó tuốt lấy tuốt để “cậu nhỏ” của mình. Nó gồng người, tay hoạt động hết công suất, mắt dán chặt vào khe suối đang rỉ nước của mẹ.
Bà Phượng vẫn liếc nhìn. Bà thấy con trai đang say sưa “tự sướng”, khuôn mặt nó đờ đẫn vì dục vọng, cái miệng há ra thở dốc. Bà thấy từng nhịp tay của nó, thấy cái gân xanh trên dương vật nó giật giật.
Đúng rồi con trai… Sục mạnh vào… Bà Phượng nghĩ thầm, tay bà cũng tăng tốc độ, Mày đang tưởng tượng đụ mẹ mày đúng không? Mẹ cũng đang thèm cái ‘dùi cui’ đấy của mày đây…
Bà Phượng xoay người lại, nằm ngửa ra, dạng chân hình chữ V hướng thẳng ra cửa. Bà dùng hai tay tách rộng hai mép bướm ra, phơi bày toàn bộ “nội thất” hồng hào ướt át cho con trai chiêm ngưỡng.
“Nhìn đi anh… Em dâm không? Lồn em nhiều nước không?”
Bà nói với cái màn hình laptop, nhưng thực chất là đang nói với Tuấn.
Tuấn như bị thôi miên. Nó chưa bao giờ thấy “cái đó” của phụ nữ rõ nét và gần gũi đến thế. Nó đẹp, nó dâm, và nó là của mẹ nó.
“Mẹ… mẹ ơi…” Tuấn lầm bầm không ra tiếng, tay nó siết chặt lấy gốc dương vật.
Bà Phượng nhìn thấy “hàng” của con trai đang rung lên bần bật, dấu hiệu sắp xuất binh. Bà cũng đang ở ngưỡng cửa của sự bùng nổ. Sự kích thích khi bị nhìn trộm, cộng với sự thèm khát cái dương vật khổng lồ kia khiến bà không thể kìm nén.
“Ra rồi… Ối giời ơi sướng quá… Bắn đi anh… Bắn hết vào mặt em đi…”
Bà Phượng hét lên, người cong lại như con tôm, ngón tay ấn sâu lút cán vào trong.
Cùng lúc đó, ở ngoài cửa, Tuấn cũng đạt đỉnh. Nó gục đầu vào khung cửa, tay giật mạnh. Một dòng tinh dịch trắng đục, đặc quánh bắn vọt ra xa, rơi xuống ngay tấm thảm chùi chân trước cửa phòng mẹ.
Bà Phượng nằm thở dốc, mắt lim dim nhưng vẫn kịp liếc thấy khoảnh khắc con trai “xả lũ”. Bà hài lòng nhìn bãi chiến trường mà Tuấn vừa tạo ra. Nhiều thật, khỏe thật, bà tấm tắc.
Tuấn thở hồng hộc, vội vàng lấy chân chùi chùi bãi tinh dịch vào tấm thảm cho thấm bớt, rồi kéo quần lên chạy biến về phòng.
Bà Phượng nằm một mình trên giường, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng trần. Bà đưa tay xuống, quệt lấy chút dịch nhờn của mình, đưa lên miệng nếm thử. Vị mặn chát của dục vọng.
Bà nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên tia nhìn ranh mãnh của một con hồ ly tinh.
“Chạy đi đâu hả con trai? Mày đã nghiện cái ‘món’ này của mẹ rồi thì chạy đằng trời. Sắp đến lúc… mẹ cho mày ‘thực hành’ thật rồi đấy.”
Bà đứng dậy, không thèm mặc đồ, cứ thế trần truồng đi ra cửa, nhìn xuống tấm thảm loang lổ vết tích của con trai. Bà cúi xuống, nhặt tấm thảm lên, mang vào phòng tắm, hít hà mùi hương nam tính nồng nặc còn vương lại trên đó trước khi ném vào máy giặt.
Còn tiếp…
