Bà Mẹ Gợi Cảm Và Xinh Đẹp
Ai muốn vào nhóm đọc truyện liên hệ mình nhé phí 60k một bạn liên hệ zalo: 0383598441
Chương Mười Một
Sáng thứ Bảy, trước khi chuông báo thức reo, tôi đã bị đồng hồ sinh học đánh thức. Liếc nhìn đồng hồ, tôi quyết định không nằm trên giường thêm nữa, đứng dậy và nhanh chóng dọn dẹp như thường lệ, sẵn sàng chào đón ngày mới.Như trước đây, tôi vào phòng tắm rửa mặt nhanh, thay quần áo tập và xỏ giày chạy bộ. Tôi đã sẵn sàng để chạy bộ buổi sáng.Đi ngang qua phòng khách, tôi không thấy mẹ đang tập yoga. Có lẽ tối qua mẹ quá mệt nên vẫn đang ngủ nướng.
Công viên yên tĩnh và dễ chịu vào sáng sớm; không khí mát mẻ tràn vào phổi, truyền sức sống mới vào cơ thể tôi. Tôi bắt đầu chạy quanh đường chạy. Sau vài vòng, quần áo tập luyện của tôi ướt đẫm mồ hôi. Cảm thấy cơ thể đã đến giới hạn, tôi chạy chậm lại và bắt đầu tản bộ ra khỏi công viên.Sau khi chạy xong, tôi không vội vã về nhà mà quay lại và đi đến cửa hàng ăn sáng ở cổng phía nam của khu dân cư.
Tôi thưởng thức một bữa sáng thịnh soạn ở đó, rồi mua bánh bột chiên và hoành thánh cho mẹ và chị họ trước khi về nhà.Vừa về đến nhà, mẹ đã đứng dậy và đi về phía tôi từ hướng phòng tắm.Ánh nắng ban mai phản chiếu trên trán mẹ, báo hiệu mẹ vừa rửa mặt xong.Mẹ mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh lam, chất liệu lụa mềm mại tôn lên vóc dáng gợi cảm. Bộ ngực hơi nhô lên của mẹ thu hút ánh nhìn của tôi; hai núm vú căng cứng dường như đang gào thét những cảm xúc thường bị kìm nén bởi đồ lót.Tôi lau tóc ướt.
“Con về rồi à?” Mẹ mỉm cười hỏi, giọng dịu dàng và bình thản.
Tim tôi hẫng một nhịp, tôi cố gắng rời mắt khỏi ngực mẹ.
“Chào buổi sáng, mẹ.” Tôi vẫy vẫy bữa sáng trong tay. “Cin mua hoành thánh yêu thích của mẹ, đến ăn thử nhé.”
“Mấy hôm nay mẹ toàn nấu ăn ở nhà, và mẹ nhớ mùi vị đồ ăn bên ngoài quá,” mẹ thở dài khe khẽ khi bước đến bàn.
Tôi đứng cạnh mẹ, ngạc nhiên thấy mẹ vẫn xinh đẹp như vậy ngay cả khi đang ăn.
Nghĩ lại tuần qua, mẹ hầu như ngày nào cũng bận rộn với công việc, về nhà chăm sóc tôi và chị họ, nấu ăn cho chúng tôi.
Chắc mẹ cũng mệt lắm. Nghĩ đến đây, tôi lại đến sau lưng mẹ và nói:
“Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi. Để con massage vai cho mẹ nhé.”
Mẹ chưa kịp trả lời, tôi đã đặt tay lên vai mẹ.
“Con massage thế này thì làm sao mẹ ăn được hoành thánh?” Mẹ nhìn những miếng hoành thánh rơi lại trong bát, đặt thìa xuống, mỉm cười hỏi tôi. Hình như tôi massage vai mẹ hơi mạnh.
Tôi gãi đầu cười khúc khích: “Vậy để con massage cho mẹ nhé.” Tôi nói thêm: “Nhẹ thôi.”
…
“Ực.”
Không khí ấm áp kéo dài không lâu thì bị tiếng nuốt ực át đi.Mẹ quay sang nhìn tôi, có chút khó hiểu:
“Sao vậy? Con chưa no à? Phần hoành thánh này nhiều quá, mẹ không ăn hết một mình được. Con ăn thêm đi.”
Mẹ thấy tôi đứng đó, nhìn mẹ với vẻ dâm đãng.Nhìn theo ánh mắt tôi, mẹ liếc xuống ngực mình, lập tức nhận ra tôi đang nhìn gì. Mẹ vội vàng lấy một tay che cổ áo, giọng nói có chút bực bội:
“Thằng nhóc, nhìn gì thế?!”
“K-không có gì… Mẹ ơi, con không nhìn gì cả.” Tôi ngượng ngùng đưa tay lên đầu rồi vội vàng đứng sang một bên.Mẹ đứng dậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, vỗ nhẹ vào đầu tôi:
“Đi gọi chị họ dậy bảo nó ăn sáng đi.”
Nghe nói phải đi gọi chị họ dậy, tôi hơi sợ. Tôi sờ lên đỉnh đầu nơi mẹ vừa tát: “Mẹ ơi, mẹ đánh thức chị họ đi, con… con phải làm bài tập.”
Nói xong, tôi vội vã chạy về phòng ngủ.
Buổi sáng hôm nay tràn ngập sự ấm áp và yên bình của gia đình, và tôi càng cảm nhận được tình cảm dịu dàng tinh tế trong ánh mắt mẹ.Làm xong bài tập thì cũng đã gần trưa. Tôi đứng dậy, vươn vai, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Long béo , hẹn gặp nó lúc 2 giờ chiều để chơi game.Khi sự chú ý của tôi thư giãn, tôi nhận thấy một giai điệu piano du dương phát ra từ phòng khách. Sau khi lắng nghe kỹ một lúc, tôi nhận ra đó là giai điệu của bản piano Nổi tiếng ” weading marach”
Mẹ k có nhiều sở thích: chơi piano, bơi lội và yoga.Mẹ tập yoga vào sáng sớm, đó là lý do tại sao mẹ giữ được vóc dáng đẹp như vậy.
Tuy nhiên, vì lịch trình công việc bận rộn, mẹ chỉ có thể dành thời gian chơi piano vào cuối tuần.Đây là cách mẹ thư giãn và mang lại bầu không khí nghệ thuật cho ngôi nhà.
Chị họ tôi đã đi mua sắm, chỉ còn mẹ và tôi ở nhà.Mẹ không muốn nấu ăn nên đã gọi đồ ăn mang về cho bữa trưa. Tôi đã không gặp chị họ mình kể từ tối qua; có vẻ như chị ấy vẫn chưa tìm ra cách đối phó với những gì đã xảy ra tối qua, đó là lý do tại sao chị ấy tránh mặt.
Sau bữa trưa, gần đến giờ rồi. Tôi nói với mẹ là tôi đi chơi với một bạn cùng lớp, và chúng tôi đến nhà thằng Mập, tên có nó là Cao Hoàng Trung, được gọi là mập vì cậu ấy mập.Cậu ấy cùng tuổi với tôi, và chúng tôi sống cùng khu phố từ nhỏ. Tôi đã rất đau lòng khi gia đình cậu ấy chuyển đi vào thời tiểu học.Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chúng tôi sẽ học cùng trường cấp hai, thậm chí còn là bạn học cùng bàn, nên chúng tôi thường xuyên đi chơi cùng nhau.
Nhà Mập cách nhà tôi khoảng nửa tiếng đi xe buýt. Sau khi chờ một lúc ở trạm xe buýt, tôi lên xe và nhanh chóng đến khu chung cư của cậu ấy. Vì đây không phải lần đầu tiên tôi đến đó, tôi dễ dàng đi qua các ngã rẽ và đến trước cửa nhà cậu ấyTôi gõ cửa và chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng bước chân bên trong. Cửa mở ra, Mập hào hứng chào tôi:
” Hạo Nhiên, sao cậu lâu thế? Tôi chơi game cả buổi sáng! Vui quá! Nhanh lên, nhanh lên!”
“Tôi đi ngay sau bữa tối, nhưng xe buýt chậm quá” tôi càu nhàu rồi theo mập về phòng ngủ.
“Không sao đâu, hôm nay bố tôi làm việc muộn, mẹ tôi đi mua sắm với bạn thân; chắc tối nay bà ấy cũng mới về. Cậu ở lại nhà tôi thêm chút nữa. ”
“Tốt lắm anh bạn, vậy em không khách sáo nữa,” tôi nói, vòng tay qua vai Mập khiễng bước đi.
Chơi game thì thời gian trôi nhanh lắm; cả buổi chiều gần như chìm đắm trong thế giới game. Dưới sự hướng dẫn của Mập, tôi đã hạ gục được hai tên trùm.Tối hôm đó, Mập gọi KFC, và sau khi ăn xong, đúng lúc chúng tôi định tiếp tục chơi, chú Vương gọi điện, nói rằng chú ấy để quên một tài liệu quan trọng ở nhà và bảo Mập mang đến.Thấy tôi nhìn chằm chằm, Mập đi lấy tài liệu trước, rồi nói với tôi: “Hạo Nhiên, cậu cứ chơi tiếp đi, tôi đi một lát rồi quay lại ngay.”
Tôi do dự một lúc, nhưng nhanh chóng bị cuốn vào trò chơi và gật đầu đồng ý: “Được rồi, vậy thì quay lại sớm nhé.”
Sau khi mập rời đi, tôi tiếp tục đắm chìm vào trò chơi, và chẳng mấy chốc tôi đã gặp được trùm thứ ba, Genichiro Ashina, nhưng tôi liên tục bị đánh bại.Tôi đứng dậy, xoa cái đầu hơi choáng váng, và nhận ra có lẽ mình đã chơi quá lâu.Tôi quyết định nghỉ ngơi một lúc và về nhà sau khi mập quay lại.Trước khi đi, mập nói với tôi rằng tài nguyên mà anh ấy đã chuẩn bị cho tôi đang ở trên màn hình máy tính của tôi, và tôi nên tự sao chép chúng.
Không còn việc gì khác để làm, tôi bật máy tính, cắm USB vào và chuẩn bị sao chép tài nguyên trước.Tôi mở thư mục “Tài liệu học tập” trên màn hình, trong đó có tổng cộng sáu tệp: hai video, hai truyện tranh và hai tệp TXT, có lẽ là tiểu thuyết.Tôi chọn tất cả, nhấp chuột phải và kiểm tra thuộc tính của chúng. Tổng dung lượng là 15GB, cho thấy chúng là video độ nét cao. Bộ sưu tập của Fatty quả thực rất ấn tượng.Đang chép chép, chuông cửa đột nhiên reo. Tiếng chuông gấp gáp làm tôi giật mình. Mập về sớm vậy sao? Tôi không khỏi thắc mắc.
Tôi vội vã bước ra cửa, chỉ vài bước là tới nơi.
Đẩy cửa ra, tôi thấy không phải Béo đang đứng đó, mà là một bà cô tôi không quen biết. Bà ta cõng một người phụ nữ say xỉn khác, trông giống dì Lan.
Dì Lan, tên thật là Nguyễn Thị Lan, là mẹ của mập Bà 34 tuổi, sống cuộc sống nội trợ, hết lòng chăm sóc Béo và chú Vương.Theo lời bạn dì Lan, hôm nay dì đi dự tiệc với bạn, không ngờ lại uống nhiều đến vậy.Bà cô xa lạ mỉm cười gật đầu với tôi, ánh mắt có chút đờ đẫn. “Cháu chắc là Trung phải không? Cô là bạn của mẹ cháu. Hôm nay mẹ cháu uống hơi nhiều ở bữa tiệc. Cháu có thể dìu bà vào trong nghỉ ngơi được không?”
Giọng bà dịu dàng, có chút áy náy.Rồi bà đặt tay dì Lan lên vai tôi.Tôi nắm lấy cánh tay dì Lan, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của dì, rồi lấy lại thăng bằng. “Cảm ơn cô. Cháu không phải con dì Lan, cháu chỉ là bạn học của con trai dì thôi,” tôi cố giải thích. Tuy nhiên, cô đã quay người loạng choạng lùi lại; hình như chính cô cũng say khướt.Dì Lan chậm rãi bước đi, vịn vào tường. Tôi gọi với theo bóng dáng đang dần khuất của dì:
“Dì đi cẩn thận nhé.” Không biết dì có nghe thấy không.
Sau đó, tôi đóng cửa lại, đỡ dì Lan, rồi chậm rãi đi vào phòng ngủ chính Dì Lan cao gần 1,7 mét, đi giày cao gót đỏ trông dì cao hơn 1,8 mét . Tôi chỉ cao 1,5 mét, nên phải vất vả lắm mới đỡ được dì.
Hết chương 11
