Ai Cho Tôi Làm Người Lương Thiện
Kiều Phong bắt đầu công việc bảo vệ tại một trường học tiểu học gần nhà – ca đêm, lương ba cọc ba đồng, nhưng ít ra cũng đủ mua gạo và trả góp tiền nhà. Anh mặc đồng phục cũ kỹ, đứng gác cổng, mắt nhìn xa xăm vào màn đêm. Cuộc sống sau hai năm tù tội đã thay đổi anh hoàn toàn. Không còn là cậu trai hiền lành, hoạt bát ngày xưa, giờ đây Phong máu lạnh, ít nói, và mang theo nỗi u uất sâu thẳm. Tin đồn “thằng Phong tù tội” lan nhanh, hàng xóm tránh mặt, đồng nghiệp thì xa lánh. Chỉ có rượu chè và vài tên bạn “không đàng hoàng” những gã lang thang, nghiện ngập là những người còn chịu chơi với anh.
Oanh thì vẫn vậy, bán hàng online ban ngày, làm phục vụ quán bia buổi tối. Khoảng cách dần dần xuất hiện do những mặc cảm cá nhân làm cả hai thấy sượng mỗi khi gặp nhau sau thời gian dài, Oanh ít vuốt tóc em trai, ít cười đùa, còn Phong thì hay về muộn, mùi rượu nồng nặc, đôi mắt đỏ hoe. Mỗi đêm, khi chị đã ngủ, Phong nằm một mình, tay sục cặc cứng ngắc, tưởng tượng thân thể chị vú căng tròn, núm thâm đen, lồn ướt át…
“Chị Oanh… em muốn đụ chị quá…” Anh thủ dâm điên cuồng, tinh trùng bắn ra tung tóe, rồi lại day dứt: “Không được… chị là chị ruột…”
Một buổi tối, Oanh ngồi ở bàn ăn, mặt mệt mỏi, than vãn:
“Em ơi, tiền điện nước tháng này cao quá. Chị làm quần quật mà vẫn thiếu chị không biết xoay sở sao nổi…”
Oanh thở dài: “Sao đời chị khổ thế này? Trước đây đâu có thế… giờ thành mẹ đơn thân, thân xác xuống cấp vì sinh nở…chẳng ai phụ giúp được cái gì…”
Phong nghe mà máu dồn lên não, “Không phụ giúp được gì ? Anh cũng đã đi làm cũng cố gắng mà ” – Anh mới là người chịu địa ngục tù tội, mất bố mẹ, mất tương lai chị có quyền gì kêu ca?
“Chị im đi! Em mới có quyền buồn chứ! Em tù tội vì chị, đánh thằng Minh để bảo vệ chị, giờ chị còn than vãn?” Phong quát, mắt long sòng sọc.
Oanh sốc nàng biết đã lỡ lời nhưng lại ngại xin lỗi mà chống chế:
“Chị ép mày tù tội à! Đánh người ta suýt chết! Giờ em kiếm được bao nhiêu? Bảo vệ trường học, lương còm cõi, còn lên mặt với chị? Chị bị khách sờ soạng, ép uống rượu để nuôi con, nuôi cả em nữa đấy!”
Lời nói như dao cắt. Phong ấm ức, nhớ ngày xưa hy sinh vì chị. Anh đập bàn, lao ra khỏi nhà lòng đầy oán hận. Từ đó, anh chìm sâu hơn vào rượu bia. Những tên bạn xấu rủ rê:
“Phong ơi, chơi cờ bạc đi, kiếm tiền nhanh lắm.”
Ban đầu anh thắng nhỏ, hứng chí, rồi tất tay, thua sạch. Để “gỡ gạc”, anh vay tiền Kiên đại ca máu mặt, chuyên cho vay nặng lãi và bảo kê sòng bạc.
Phong thua tiếp tục. Nợ chồng chất Kiên cho đàn em đến đánh đập dằn mặt. Chúng đấm đá túi bụi, Phong quỳ gối cầu xin:
“Anh Kiên… em xin anh… cho em thời gian…”
Kiên cười nhếch mép, ngồi trên ghế sofa trong căn phòng tối om phía sau quán bar:
“Mày muốn tao tha? Được. Nhưng phải làm theo tao. Tao nghe nói chị mày con Oanh xinh vl, vú to mông cong từng là hot girl trường thiết kế. Chỉ cần mày giúp tao đặt camera quay lén nó tắm rửa, cho con bú, hay bất cứ cảnh nào ngon lành. Cứ một clip hay, tao trừ lãi cho mày, trả dần nợ gốc.”
Phong run rẩy:
“Anh… em không làm được… chị em là ruột thịt…”
Kiên cười khẩy, bước lại gần, vỗ vai Phong mạnh đến đau:
“Mày nghĩ mày còn lựa chọn à? Nợ mày giờ hơn trăm triệu, lãi mẹ đẻ lãi con. Hoặc là bán nhà hoặc là giờ khất thì tao lấy trước một ngón tay !”
Phong cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng hết đường anh gật đầu lòng đầy mâu thuẫn. Anh biết Kiên đang ép mình, nhưng nợ nần, dục vọng ẩn sâu và nỗi oán hận với chị sau cuộc cãi vã khiến anh đồng ý.
Phong lén đặt camera trong nhà vệ sinh của Oanh. Lần đầu xem clip anh thấy chị tắm thân thể trần truồng ướt át, vú căng tròn, núm thâm đen nhạy cảm, lồn lông mu đen nhánh. Con cặc anh cương cứng ngay lập tức:
“Má nó….sao mà … đẹp quá…” Anh sục mạnh, thủ dâm theo nhịp tay chị xoa vú. Anh bạo gan hơn khi lấy quần lót chưa giặt còn vướng chút nhờn mà ngửi hít:
“Mẹ nó cái mùi phụ nữ…lâu rồi…tao chưa thử qua…”
Clip về tay Kiên càng nhiều nhưng dã tâm hắn đâu có dừng lại ở đó. Hắn trò chuyện với Phong và gợi ý sẽ trừ nợ nếu hắn giúp anh vài phi vụ:
“Sắp tới mày đưa con chị mày đến cái kho hàng cũ là được”
“Để mày yên tâm, tao hứa sẽ không để lộ là mày gài nó. Chỉ cần khóc là em thiếu nợ người ta, người ta đánh đập em dã man. Chị mày thương em, sẽ đến. Rồi mày chỉ cần thế thôi là được, nấp ngoài cửa chờ tao.”
Phong hoảng loạn:
“Không… anh đừng…”
Kiên cười lớn:
“Mày đéo có lựa chọn đâu thằng nhóc ? Giờ nếu mày không làm thì tao tới tận nơi xử luôn cả thể ? Nghe nè, chỉ cần dụ nó đến là mày có tiền trừ nợ rồi ? Chị mày ngon như vậy, không chơi thì uổng phí đời người.”
Phong dằn vặt suốt nhưng hắn biết Kiên là loại không nói đùa. Hắn có thể xử cả chị nàng lẫn đứa nhỏ, nên anh cắn răng lừa Oanh: “Chị ơi, em có chuyện quan trọng, cần chị đi cùng em đến gặp một người. Anh ta giúp được chuyện nợ nần. Chị đi với em nhé, chỉ một lát thôi.”
Oanh lo lắng cho em, gật đầu. Tối thứ Bảy, Kiên bắt Phong lại rồi đánh đập sau đó gửi clip cho Oanh xem và bảo nàng hơi trễ giờ rồi, vì thương em nên cô một thân một mình bay đến đó không hề suy nghĩ. Để rồi khi đến nơi, Kiên lao vào, đè Oanh xuống thảm cũ:
“Chào em Kiều Oanh phải không. Em trai em nợ anh nhiều lắm, giờ em phải trả thay.”
Oanh giãy giụa: “Anh… buông ra! Em trai tôi đâu?”
Kiên xé áo cô, hai bầu vú bung ra:
“Mẹ nó vú mày ngon vl… to thế này, anh mút mãi không chán.”
Hắn ngậm núm vú thâm đen, mút mạnh, sữa phun ra. Oanh rên đau:
“Aaa… đừng… đau quá…”
Phong lén đứng ngoài cửa sổ, nhìn rõ từng chi tiết. Tim anh đập thình thịch con cặc cứng ngắc. Kiên vật Oanh xuống rồi xé rách chiếc quàn, liếm lồn Oanh:
“Lồn mày ướt rồi… nước dâm tuôn ra… mày thèm cặc anh hả?” Hắn thô bạo móc con cặc đâm mạnh:
“Aaa… chặt quá… có thật là mày sinh con không vậy…hơn cả khối con phò tao từng chơi đấy!” Tiếng bạch bạch vang vọng, Oanh rên:
“Ưm… to quá… aaa… sướng…”
Kiên đe dọa:
“Mày không phục tùng, tao tung clip mày làm phục vụ, bị sờ soạng cho cả xóm xem. Con mày tao bắt đi, bán làm con nợ. Muốn vậy không?”
Oanh khóc:
“Đừng… tôi xin anh…toi sẽ làm tất cả… anh đừng hại con tôi…” Cô cắn răng, bú cặc Kiên, rồi để hắn dập liên hồi. Kiên bắn tinh đầy lồn:
“Mang bầu con anh đi, con đĩ!”
Phong nhìn chị bị hiếp, cảm giác kỳ lạ dâng trào: ghen tị, kích thích, dục vọng. Anh sục cặc theo nhịp:
“Chị… bị đụ thế kia… sao mình lại nứng?” Tinh trùng bắn ra khi chị đạt cực khoái.
Kiên thỏa mãn, vỗ vai Phong sau đó: “Mày làm tốt. Giờ mày theo tao. Tao cho mày cơ hội đụ chị mày sau. Cùng nhau trục lợi, nợ mày tao xóa dần.”
Phong cúi đầu, lòng đầy day dứt, nhưng đã sa vào vòng xoáy không lối thoát. Anh được cởi trói rồi lao vào dùng mền quấn quanh chị mình khi quần áo Oanh đã rách rưới, sau khi đưa chị về hắn bỏ nhà ra đi để lại bức thư từ biệt. Còn Oanh thì ôm nỗi nhục gây ra bởi đứa em trai khốn nạn.
—Còn tiếp—
